Ngọn Núi Sau Làng Và Con Đường Lên Đỉnh
Tựa đề: Ngọn Núi Sau Làng Và Con Đường Lên Đỉnh Năm 1969, sau làng có một ngọn núi thấp, không quá cao nhưng đủ xa để mỗi lần nhìn lên đều thấy một mảng xanh trầm lặng nằm giữa trời. Người trong làng gọi đơn giản là “núi sau làng”. Trên núi có một con đường mòn nhỏ, chỉ đủ cho một người đi, len qua rừng cây và đá sỏi, dẫn lên một khoảng đất bằng ở gần đỉnh. Không ai đặt tên con đường. Nhưng nó luôn tồn tại. Ông Năm là người hay đi lên núi nhất. Không phải vì săn bắn hay lấy củi, mà vì ông
Tựa đề: Ngọn Núi Sau Làng Và Con Đường Lên Đỉnh
Năm 1969, sau làng có một ngọn núi thấp, không quá cao nhưng đủ xa để mỗi lần nhìn lên đều thấy một mảng xanh trầm lặng nằm giữa trời. Người trong làng gọi đơn giản là “núi sau làng”.
Trên núi có một con đường mòn nhỏ, chỉ đủ cho một người đi, len qua rừng cây và đá sỏi, dẫn lên một khoảng đất bằng ở gần đỉnh.
Không ai đặt tên con đường.
Nhưng nó luôn tồn tại.
Ông Năm là người hay đi lên núi nhất.
Không phải vì săn bắn hay lấy củi, mà vì ông thích ngồi ở khoảng đất bằng đó mỗi chiều.
“Lên đó làm gì hoài vậy ông?” người ta hỏi.
Ông đáp:
“Để nhìn xuống làng.”
Năm 1970, chiến tranh khiến con đường lên núi ít người đi hơn. Cỏ mọc dày, lối mòn khó thấy rõ.
Nhưng ông Năm vẫn đi.
Ông đi chậm, dùng tay gạt cỏ, như thể đang giữ cho con đường không biến mất.
Năm 1971, có một đêm pháo sáng từ xa làm cả bầu trời phía chân núi sáng trắng. Từ trên cao nhìn xuống, làng hiện ra nhỏ bé và im lặng.
Một người lính trẻ đi ngang qua, đứng cạnh ông.
“Nhìn từ đây thấy gì?” anh hỏi.
Ông Năm đáp:
“Thấy nơi mình đi lên từ đó.”
Anh cười nhẹ:
“Có gì đặc biệt đâu?”
Ông nói:
“Không đặc biệt. Nhưng là nơi người ta bắt đầu.”
Năm 1972, con đường bị sạt một đoạn sau mưa lớn. Một số người nói nên bỏ lối đi đó.
Ông Năm không bỏ.
Ông tự mình dọn lại từng tảng đá, từng đoạn đất trượt.
Có người nói:
“Làm vậy có đáng không?”
Ông trả lời:
“Không có đường nào tự còn nếu không ai đi.”
Năm 1973, có những ngày trời mù, đứng dưới làng không nhìn thấy đỉnh núi. Con đường như biến mất trong sương.
Nhưng ông Năm vẫn đi.
Dù không thấy đường, ông vẫn nhớ từng khúc rẽ.
Năm 1974, sức ông yếu hơn, nhưng ông vẫn lên núi.
Có người hỏi:
“Ông lên đó còn gì nữa đâu?”
Ông nói:
“Còn làng.”
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Làng yên bình trở lại, những con đường mới mở ra nhiều hơn. Người ta không còn phải lên núi để quan sát hay tìm dấu hiệu gì nữa.
Con đường mòn dần ít người đi.
Nhưng ông Năm vẫn đi.
Một buổi chiều, người lính trẻ năm xưa quay lại.
Giờ anh không còn mặc áo lính nữa.
Anh đứng dưới chân núi, nhìn lên.
“Giờ còn đường không ông?” anh hỏi.
Ông Năm gật đầu.
Hai người cùng đi.
Con đường cũ vẫn ở đó, không rõ như trước nhưng vẫn dẫn lên được.
Lên đến đỉnh, anh nhìn xuống.
“Giờ yên bình rồi,” anh nói.
Ông Năm gật đầu.
Anh hỏi:
“Vậy sao ông còn lên nữa?”
Ông Năm im lặng một lúc.
Rồi nói:
“Vì có những nơi mình cần quay lại… để nhớ rằng đã từng có những ngày mình phải nhìn xuống từ rất xa, chỉ để chắc rằng phía dưới vẫn còn người ở lại.”
Gió thổi qua đỉnh núi.
Làng hiện ra yên ả, không còn khói lửa, không còn báo động.
Con đường mòn vẫn nằm đó, không ai phá bỏ, không ai gọi tên.
Vì có những con đường không chỉ dẫn lên đỉnh núi,
mà dẫn con người quay lại với ký ức về những năm tháng họ đã từng sống giữa bất an nhưng vẫn cố giữ cho nhau một chỗ để nhìn thấy nhau từ xa, để biết rằng mình chưa từng thực sự mất nhau trong chiến tranh.



