Ngụm nước cuối cùng
Câu chuyện kể về hai người lính trẻ chiến đấu cùng nhau trong một trận chiến ác liệt tại Tây Nguyên. Khi bị thương và rơi vào hoàn cảnh thiếu nước, một người lính đã nhường lại ngụm nước cuối cùng cho đồng đội của mình. Hành động nhỏ bé nhưng đầy tình nghĩa ấy đã trở thành kỷ niệm sâu sắc, thể hiện tình đồng đội thiêng liêng giữa những người lính thời chiến.
Những năm tháng chiến tranh ác liệt tại vùng Tây Nguyên, nơi núi rừng bạt ngàn và khí hậu khắc nghiệt, các chiến sĩ phải đối mặt với không chỉ bom đạn mà còn cả thiếu thốn đủ bề.
Ông Bùi Văn Khánh kể rằng, trong đơn vị của ông có một người bạn thân tên là Nguyễn Văn Hải.
Hai người cùng nhập ngũ một ngày, cùng huấn luyện, cùng hành quân và luôn sát cánh bên nhau trong mỗi trận chiến.
Một lần, đơn vị của họ tham gia một trận đánh lớn trong rừng sâu.
Trận chiến kéo dài suốt nhiều giờ. Bom đạn nổ liên hồi, khói súng phủ kín không gian.
Trong lúc chiến đấu, ông Khánh bị thương ở chân và không thể di chuyển nhanh như trước.
Anh Hải đã không rời bỏ ông.
Anh dìu ông từng bước, tìm cách rút về nơi an toàn.
Nhưng khi họ vừa ra khỏi khu vực chiến đấu, cả hai mới nhận ra rằng bình nước mang theo đã gần cạn.
Trời nắng gắt.
Miệng khô rát.
Cổ họng như cháy bỏng.
Họ tìm được một hốc đá nhỏ để tạm nghỉ.
Ông Khánh lúc ấy đã kiệt sức, vết thương đau nhói khiến ông gần như không thể nói thành lời.
Anh Hải mở bình nước.
Bên trong chỉ còn một ngụm nước nhỏ cuối cùng.
Anh nhìn ông Khánh, rồi nhẹ nhàng đưa bình nước đến trước mặt bạn:
"Cậu uống đi… cậu đang bị thương."
Ông Khánh lắc đầu:
"Không… cậu uống đi… cậu còn phải dìu tớ."
Hai người nhìn nhau trong im lặng.
Cuối cùng, anh Hải vẫn kiên quyết đưa bình nước cho bạn.
Ông Khánh uống ngụm nước ấy, cảm thấy cổ họng dịu lại phần nào.
Nhờ có chút sức lực còn lại, họ tiếp tục di chuyển và cuối cùng tìm được đơn vị.
Ông Khánh được cứu sống.
Nhưng sau trận chiến ấy, anh Hải đã bị thương nặng trong một lần chiến đấu khác và không thể trở về.
Nhiều năm sau chiến tranh, mỗi khi nhớ lại những ngày tháng ấy, ông Khánh vẫn xúc động nói:
"Ngụm nước nhỏ ngày ấy không chỉ cứu sống tôi, mà còn dạy tôi hiểu thế nào là tình đồng đội."



