Ngụm nước cuối cùng (1)
Câu chuyện kể về hai người lính bị thương trong một trận chiến. Trong hoàn cảnh khát cháy cổ, họ đã nhường nhau ngụm nước cuối cùng – một hành động nhỏ nhưng chứa đựng tình đồng đội sâu sắc.
Năm 1972, trong một trận chiến ác liệt, anh Phạm Quang Vinh cùng một đồng đội tên Hùng bị thương nặng và mắc kẹt lại giữa chiến trường.
Xung quanh không còn ai. Bom đạn đã ngớt, nhưng cả hai đều không thể tự di chuyển.
Cái khát bắt đầu hành hạ họ.
Trong ba lô của anh Vinh còn một bi đông nước, nhưng chỉ còn lại một ngụm nhỏ.
Anh đưa cho Hùng:
“Cậu uống đi…”
Hùng lắc đầu:
“Không, cậu uống đi… cậu bị thương nặng hơn.”
Hai người cứ nhường qua nhường lại.
Cuối cùng, Hùng nói:
“Thôi, để dành… khi nào cần hơn thì uống.”
Họ giữ lại ngụm nước ấy.
Nhưng rồi… không ai trong hai người kịp uống.
Khi đồng đội tìm thấy, bi đông nước vẫn còn nguyên.
Nhiều năm sau, anh Phạm Quang Vinh kể lại, giọng trầm xuống:
“Trong chiến tranh, có những thứ quý hơn cả sự sống… đó là tình người.”



