Người anh cả của cả tiểu đội
Người anh cả của cả tiểu đội
Phạm Văn Cường sinh năm 1945 tại huyện An Dương, thành phố Hải Phòng, trong một gia đình lao động nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ anh gắn với những con đường làng đầy gió, với bãi sông và ruộng lúa quê nhà. Là con cả trong gia đình đông anh em, Cường sớm quen với việc đỡ đần cha mẹ, nhường phần khó cho mình, phần dễ cho người khác.
Năm 1964, vừa tròn mười chín tuổi, anh nhập ngũ. Ngày tiễn con đi, mẹ anh chỉ kịp dúi vào tay con trai nắm cơm và dặn:
“Ra chiến trường, con nhớ thương đồng đội như ruột thịt trong nhà.”
Vào chiến trường Bình Trị Thiên, nơi bom đạn ác liệt bậc nhất miền Trung, Phạm Văn Cường được biên chế vào một tiểu đội bộ binh. Anh lớn tuổi hơn nhiều chiến sĩ khác trong đơn vị, nên anh em quen gọi anh bằng cái tên thân mật: “anh Cường”.
Trong tiểu đội, anh không phải người nói nhiều, nhưng lúc nào cũng là người nghĩ cho đồng đội trước tiên. Hành quân giữa mưa rừng, anh nhường áo mưa cho chiến sĩ mới. Những đêm phục kích lạnh buốt, anh chia nửa bi đông nước và phần lương khô cho người yếu hơn. Có đồng chí bị sốt rét rừng, anh cõng đi suốt mấy cây số để kịp về trạm quân y.
Những lúc hiếm hoi viết thư về quê, anh chỉ kể chuyện đồng đội:
“Con ở đây có nhiều em nhỏ hơn, thương nhau lắm. Con coi chúng như em ruột ở nhà.”
Năm 1966, trong một trận chiến ác liệt tại chiến trường Bình Trị Thiên, tiểu đội của anh nhận nhiệm vụ giữ một vị trí then chốt để chặn bước tiến của địch, bảo vệ hướng rút lui của đơn vị chủ lực. Địch phản kích dữ dội, bom pháo trút xuống không ngớt.
Khi một chiến sĩ trẻ bị thương nặng giữa làn đạn, Phạm Văn Cường lập tức lao ra kéo đồng đội vào hầm trú ẩn. Anh dùng chính thân mình che cho đồng đội khỏi mảnh đạn. Một quả pháo nổ gần, anh hy sinh tại chỗ, khi mới 21 tuổi.
Nhờ hành động của anh, người lính trẻ được cứu sống. Tiểu đội giữ vững được vị trí đến khi có lệnh rút quân an toàn.
Tin anh hy sinh về đến An Dương trong một buổi chiều lặng gió. Cả xóm nhỏ nghẹn ngào. Người ta nói với nhau:
“Nó là anh cả của nhà, mà ra chiến trường cũng làm anh cả của cả tiểu đội…”
Phạm Văn Cường ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp lập gia đình, chưa kịp sống cho riêng mình. Nhưng anh đã sống trọn vẹn cho đồng đội, cho Tổ quốc, bằng tình thương và sự hy sinh lặng lẽ.
Giữa chiến trường khốc liệt, anh không chỉ là một người lính, mà còn là chỗ dựa tinh thần cho những người đi sau.
Và trong ký ức của đồng đội, anh mãi mãi là:
Người anh cả của cả tiểu đội.



