Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Người anh hùng chặt cánh tay phá lô cốt” La Văn Cầu

La Văn Cầu (sinh 1932) là một sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam mang quân hàm Đại tá. Ông là một trong bảy người đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân tại Đại hội chiến sĩ thi đua toàn quốc lần I. Ông nguyên là Ủy viên trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam. Ngay khi còn sống, La Văn Cầu đã được đặt tên cho trường học và đường phố ở Việt Nam

Tây Ninh13/05/2026Nguyễn Hùng Vương (xã An Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

La Văn Cầu là một đảng viên kiên trung, cán bộ gương mẫu trong mọi công tác, luôn sâu sát với quần chúng và tận tụy với phong trào cách mạng. Ngày 19/5/1952, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua và Cán bộ gương mẫu toàn quốc lần thứ nhất, đồng chí La Văn Cầu đã vinh dự được Đảng, Chính phủ và Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là một trong bảy tấm gương tiêu biểu nhất được tôn vinh danh hiệu cao quý này ngay từ đợt đầu tiên, trở thành biểu tượng bất tử cho ý chí sắt đá của quân đội ta. Đồng chí tên thật là Sầm Phúc Hướng, sinh năm 1931 trong một gia đình dân tộc Tày nghèo khó tại xã Phong Nặm, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ của đồng chí gắn liền với núi rừng biên cương và những ngày tháng cơ cực dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, lòng căm thù giặc trong người thiếu niên vùng cao cứ thế lớn dần theo năm tháng. Năm 1948, khi mới vừa tròn 17 tuổi, đồng chí đã quyết tâm viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Để đủ điều kiện đứng vào hàng ngũ quân đội, đồng chí đã khai tăng thêm một tuổi, chính thức trở thành chiến sĩ của Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Với tư chất thông minh, tính tình điềm đạm nhưng vô cùng quyết liệt trong hành động, đồng chí La Văn Cầu đã tham gia chiến đấu tổng cộng 29 trận lớn nhỏ trên khắp các chiến trường Việt Bắc. Trong mọi tình huống nguy nan, đồng chí luôn nêu cao tinh thần xung kích, không ngại hy sinh. Tại trận Bông Lau năm 1949, đồng chí đã gây rúng động hàng ngũ quân địch khi dũng cảm băng qua làn đạn, nhảy thẳng lên xe tăng địch để cướp súng máy, tạo điều kiện cho đơn vị xung phong tiêu diệt gọn cánh quân của đối phương. Tuy nhiên, chiến công chói lọi nhất, ghi danh đồng chí vào sử sách dân tộc chính là tại trận đánh cứ điểm Đông Khê trong Chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950. Đêm ngày 16/9/1950, đồng chí được giao trọng trách chỉ huy tổ bộc phá đánh vào lô cốt số 10 của địch – một trong những hỏa điểm lợi hại nhất đang chặn bước tiến của quân ta. Giữa lúc trận đánh đang diễn ra ác liệt, một quả pháo của địch nổ gần khiến đồng chí bị thương rất nặng: cánh tay phải bị gãy nát và một bên má bị trúng mảnh đạn. Trong khoảnh khắc sinh tử đó, đồng chí La Văn Cầu không hề nao núng. Cánh tay phải bị thương lủng lẳng, đau đớn đến tận cùng và gây trở ngại lớn cho việc di chuyển bộc phá. Ý thức được rằng nếu không phá được lô cốt này, đồng đội sẽ tiếp tục hy sinh và trận đánh sẽ rơi vào bế tắc, đồng chí đã đưa ra một quyết định làm rung động lòng người. Đồng chí yêu cầu người đồng đội thân thiết là Nông Văn Pheo: "Chặt hộ tôi cánh tay này đi để tôi còn đánh trận!". Thấy đồng đội ngần ngại, đồng chí kiên quyết nhắc lại mệnh lệnh. Cuối cùng, sau nhát dao nghiến răng của đồng đội, đồng chí nén cơn đau tột độ, dùng tay trái còn lại và bờ vai ôm chặt khối bộc phá 12kg, vượt qua hàng rào dây thép gai, áp sát và giật kíp nổ tan tành lô cốt địch. Hành động này đã mở toang cánh cửa cho đại quân ta tràn lên làm chủ hoàn toàn cứ điểm Đông Khê. Sau chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, đồng chí tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp xây dựng quân đội. Với tinh thần không ngừng học tập, đồng chí đã tốt nghiệp các trường quân sự cấp cao và được phong quân hàm Đại tá vào những năm 1980. Không chỉ là một chiến sĩ dũng cảm trên mặt trận, trong thời bình, đồng chí còn là một cán bộ mẫn cán, giữ nhiều trọng trách như Ủy viên Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, tích cực tham gia các hoạt động xã hội và thiện nguyện. Hiện nay, ở tuổi ngoài 90, Anh hùng La Văn Cầu đang sống một cuộc đời giản dị, thanh bạch cùng gia đình tại quận Đống Đa, Hà Nội. Ông vẫn giữ nguyên tác phong của người lính già: kỷ luật, nghiêm túc nhưng vô cùng ấm áp, gần gũi. Ông thường xuyên dành thời gian đến thăm các trường học, kể lại những kỷ niệm hào hùng về thời lửa đạn cho các em học sinh, truyền lại ngọn lửa yêu nước và khát vọng cống hiến cho thế hệ tương lai. Hình ảnh người anh hùng "chặt tay phá lô cốt" năm xưa không chỉ là niềm tự hào của người dân Cao Bằng mà đã trở thành bài học sống động về lòng quả cảm trong sách giáo khoa, mãi mãi tỏa sáng trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn