Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGƯỜI ANH HÙNG CHÂU VĂN BIẾC “NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT”

"Người Anh Hùng Châu Văn Biếc – Ngọn Lửa Không Bao Giờ Tắt" là câu chuyện tri ân về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Liệt sĩ Châu Văn Biếc – người con ưu tú của quê hương Long Mỹ đã anh dũng hy sinh vì độc lập dân tộc. Qua góc nhìn của một đoàn viên, Bí thư Chi đoàn Trường Mầm non Phước Hội, tác phẩm khắc họa sự tiếp nối ngọn lửa yêu nước bằng tinh thần trách nhiệm, lòng biết ơn và khát vọng cống hiến, góp phần lan tỏa truyền thống cách mạng đến thế hệ trẻ hôm nay.

Vĩnh Long04/08/2026Đường Mỹ Linh (Xã Phước Hải)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON PHƯỚC HỘI

HỌ TÊN: ĐƯỜNG MỸ LINH

 

NGƯỜI ANH HÙNG CHÂU VĂN BIẾC

“NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT”

Có những vùng đất không chỉ được nhắc đến bằng tên gọi trên bản đồ, mà còn được khắc sâu trong lòng người bằng truyền thống cách mạng và những con người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc.

Tôi may mắn được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Long Mỹ – vùng quê anh hùng thuộc huyện Đất Đỏ năm xưa, nay là ấp Long Mỹ, xã Phước Hải, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Mỗi con đường quê, mỗi hàng cây, mỗi thửa ruộng nơi đây đều lưu giữ những câu chuyện về một thời khói lửa. Tuổi thơ tôi lớn lên trong lời kể của ông bà, cha mẹ về những người con ưu tú của quê hương đã không tiếc máu xương để bảo vệ từng tấc đất, từng mái nhà.

Trong những câu chuyện ấy, cái tên làm tôi xúc động và tự hào nhất là Anh hùng Châu Văn Biếc.

Đối với người dân quê tôi, anh không chỉ là một người chiến sĩ cách mạng. Anh là biểu tượng của lòng trung thành với Tổ quốc, của ý chí bất khuất và của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Mỗi lần nghe nhắc đến tên anh, trong tôi lại dâng lên niềm kính phục xen lẫn niềm tự hào vì được sinh ra trên chính mảnh đất đã nuôi dưỡng một người anh hùng như thế.

Là một đoàn viên thanh niên, là Bí thư Chi đoàn Trường Mầm non Phước Hội, tôi luôn tin rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách, mà còn hiện hữu trong ký ức của quê hương, trong những di tích, những câu chuyện được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác và trong trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay đối với những giá trị mà cha anh đã để lại.

Thời hoa lửa: Chiến tranh đã biến biết bao vùng quê thanh bình thành chiến trường khốc liệt. Bom đạn có thể cày nát ruộng đồng. Khói lửa có thể che kín bầu trời. Nhưng không một thế lực nào có thể khuất phục được ý chí của những người con yêu nước.

Anh hùng Châu Văn Biếc là một trong những con người như thế. Tôi vẫn hình dung về hình ảnh người chiến sĩ năm ấy.

Giữa vòng vây của kẻ thù, khi mọi lối thoát dường như đã khép lại, anh vẫn hiên ngang đứng vững. Không hoảng loạn. Không run sợ. Không một ý nghĩ đầu hàng.

Bởi anh hiểu rằng, phía sau mình là đồng đội.

Phía sau mình là Nhân dân.

Phía sau mình là quê hương đang chờ ngày giải phóng.

Có những khoảnh khắc, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Nhưng người chiến sĩ ấy đã chọn giữ trọn lời thề với Đảng, với cách mạng và với Nhân dân.

Anh chấp nhận hy sinh chứ không để mình trở thành công cụ trong tay kẻ thù. Anh chấp nhận đánh đổi mạng sống để bảo vệ bí mật của tổ chức và giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.

Trong suy nghĩ của tôi, điều làm nên tầm vóc của một người anh hùng không chỉ là những chiến công, mà chính là sự lựa chọn ở thời khắc khắc nghiệt nhất.

Khi đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết, anh đã chọn danh dự. Khi đối diện với vòng vây của quân thù, anh chọn chiến đấu đến cùng. Khi kẻ thù muốn khuất phục ý chí của người chiến sĩ, anh đã đáp lại bằng lòng trung kiên son sắt.

Đó không chỉ là lòng dũng cảm. Đó là khí phách Việt Nam.

Đó là tinh thần bất khuất mà không bom đạn nào có thể dập tắt.

Mỗi lần nghĩ về anh, tôi lại nhớ đến câu nói: "Có thể lấy đi sinh mạng của một con người, nhưng không thể lấy đi lòng yêu nước của một dân tộc."

Có lẽ chính niềm tin ấy đã tạo nên sức mạnh để những người như Châu Văn Biếc trở thành biểu tượng của quê hương Đất Đỏ anh hùng.

Thời hoa lửa đã lùi xa gần một thế kỷ.

Nhưng khí phách ấy vẫn còn nguyên giá trị.

Đó là bài học về lòng trung thành. Là bài học về sự dũng cảm. Là bài học về trách nhiệm với Tổ quốc. Đó cũng là ngọn lửa mà thế hệ hôm nay phải tiếp tục gìn giữ và truyền trao.

Thời hoa lửa – Khí phách người con Long Mỹ

Mỗi vùng đất đều có những con người làm nên lịch sử. Với quê hương Long Mỹ của tôi, người ấy là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Liệt sĩ Châu Văn Biếc.

Anh sinh ra trên chính mảnh đất Long Mỹ – nơi tôi lớn lên, nơi mỗi tấc đất đều thấm đẫm truyền thống yêu nước và tinh thần cách mạng. Tuổi thơ của anh cũng như bao người con quê biển khác, lớn lên trong cảnh nghèo khó, giữa những tháng năm quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh.

Nhưng chiến tranh đã không cướp đi ý chí của người thanh niên ấy. Ngược lại, chính những mất mát, đau thương mà quê hương phải gánh chịu đã hun đúc trong anh một lý tưởng sống cao đẹp: theo Đảng, theo cách mạng để giành lại độc lập cho dân tộc.

Năm 1969, khi mới mười tám tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, khi biết bao thanh niên còn đang nuôi những ước mơ riêng, Châu Văn Biếc đã chọn cho mình con đường đầy gian khổ. Không ai ép buộc. Không ai đưa đường. Anh lặng lẽ chuẩn bị tư trang, tự tìm đến lực lượng cách mạng và xin được đứng trong hàng ngũ du kích xã Long Mỹ.

Đó là sự lựa chọn của một trái tim yêu nước.

Đó cũng là lời hứa thiêng liêng của một người con với quê hương mình.

Những năm tháng sau đó, người chiến sĩ trẻ nhanh chóng trưởng thành trong chiến đấu. Đồng đội nhớ về anh là một người gan dạ, quyết đoán, mưu trí và luôn xung phong nhận nhiệm vụ khó khăn nhất. Mỗi trận đánh anh tham gia đều thể hiện sự bình tĩnh, dũng cảm và tinh thần không khuất phục trước kẻ thù.

Chỉ trong gần bốn năm hoạt động cách mạng, từ một chiến sĩ du kích, anh được tổ chức tin tưởng giao nhiều trọng trách, trở thành Xã đội trưởng và là cấp ủy viên Chi bộ Long Mỹ. Điều đó không chỉ thể hiện năng lực của một người chỉ huy trẻ mà còn cho thấy phẩm chất của một người đảng viên luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích của bản thân.

Những trận đánh của du kích Long Mỹ đã khiến quân địch nhiều phen khiếp sợ. Chúng treo thưởng với số tiền rất lớn cho bất kỳ ai giết được Châu Văn Biếc. Nhưng càng truy lùng, chúng càng nhận ra rằng điều không thể tiêu diệt chính là ý chí của những người chiến sĩ cách mạng được Nhân dân chở che, đùm bọc.

Điều khiến tôi xúc động nhất chính là trận chiến cuối cùng của anh.

Sáng ngày 26 tháng 6 năm 1973, trên đường từ căn cứ trở ra nắm tình hình địch, anh không may rơi vào ổ phục kích của một trung đội bảo an. Ngay loạt đạn đầu tiên, anh bị thương nặng ở chân phải.

Trong hoàn cảnh ấy, nhiều người sẽ nghĩ đến việc tìm đường thoát thân.

Nhưng Châu Văn Biếc thì không.

Anh hiểu rằng nếu bị bắt, bí mật của tổ chức, của đồng đội và của cơ sở cách mạng có thể bị đe dọa. Đối với người chiến sĩ cách mạng, giữ vững khí tiết còn quan trọng hơn sự sống.

Quân địch liên tục kêu gọi đầu hàng.

Anh bình tĩnh đáp lời, khiến chúng lầm tưởng rằng anh đã khuất phục.

Chúng từng bước tiến đến.

Đó chính là thời khắc người chiến sĩ trẻ đưa ra quyết định cuối cùng của cuộc đời mình.

Quả lựu đạn đầu tiên không phát nổ. Không còn thời gian để do dự. Không còn cơ hội thứ hai. Anh bình tĩnh mở chốt quả lựu đạn còn lại, gài vào thắt lưng rồi nằm bất động giữa vòng vây của kẻ thù.

Khi những tên lính vừa cúi xuống lật người anh lên, tiếng nổ vang lên giữa chiến trường. Hai tên địch bị tiêu diệt, một tên khác bị thương.

Người chiến sĩ trẻ của quê hương Long Mỹ đã anh dũng hy sinh ở tuổi hai mươi hai.

Anh ra đi khi tuổi xuân còn rực rỡ. Ra đi khi bao ước mơ còn dang dở.

Nhưng anh đã giữ trọn lời thề của người đảng viên, giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng và bảo vệ đến cùng danh dự của quê hương.

Đọc đến đây, tôi không chỉ thấy sự hy sinh.

Tôi nhìn thấy khí phách.

Khí phách của một người thanh niên dám sống vì lý tưởng.

Khí phách của một người chiến sĩ quyết không khuất phục trước quân thù.

Khí phách của người con Long Mỹ đã lấy chính mạng sống của mình để khẳng định rằng: kẻ thù có thể cướp đi sự sống, nhưng không bao giờ khuất phục được lòng yêu nước.

Đó không chỉ là câu chuyện của riêng Châu Văn Biếc.

Đó là biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng.

Đó là niềm tự hào của quê hương Long Mỹ.

Đó cũng là ngọn lửa đã, đang và sẽ tiếp tục cháy trong trái tim của những người trẻ hôm nay.

Mỗi lần nhắc đến tên anh, tôi không chỉ nhớ đến một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tôi nhớ đến một người thanh niên tuổi hai mươi hai đã chọn điều cao quý nhất cho cuộc đời mình.

Anh chọn Tổ quốc.

Anh chọn Nhân dân.

Và anh chọn sự bất tử trong lòng quê hương.

Ngọn lửa truyền tiếp

Khói lửa chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.

Những hố bom năm nào giờ đã phủ kín màu xanh của những cánh đồng. Những con đường đất đỏ in dấu chân du kích năm xưa hôm nay rộn ràng tiếng xe, tiếng cười và nhịp sống thanh bình. Mảnh đất Long Mỹ quê tôi đã khoác lên mình một diện mạo mới, nhưng có một điều chưa bao giờ thay đổi – đó là niềm tự hào về những người con đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Mỗi lần đi qua bia tưởng niệm Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Châu Văn Biếc, tôi đều dừng lại vài phút. Không phải để ngắm nhìn tấm bia đá đã in dấu thời gian, mà để lắng nghe bằng trái tim mình câu chuyện của một người thanh niên mới hai mươi hai tuổi đã chọn cái chết để giữ trọn khí tiết của người chiến sĩ cách mạng.

Anh đã khép lại tuổi trẻ của mình giữa thời hoa lửa.

Còn tôi, được sống trong hòa bình, lại có trách nhiệm viết tiếp những điều mà thế hệ cha anh đã gửi gắm.

Là một đoàn viên thanh niên, đồng thời là Bí thư Chi đoàn Trường Mầm non Phước Hội, tôi luôn tự hỏi: Nếu hôm nay anh Châu Văn Biếc còn sống, anh sẽ mong tuổi trẻ chúng tôi làm gì?

Có lẽ, anh không mong chúng tôi phải trở thành những người anh hùng.

Anh chỉ mong chúng tôi biết sống xứng đáng.

Sống có lý tưởng.

Sống có trách nhiệm.

Sống để cống hiến nhiều hơn là nhận về.

Đó cũng chính là điều tôi và các đoàn viên trong chi đoàn luôn nỗ lực thực hiện mỗi ngày.

Chúng tôi tổ chức các hoạt động tri ân nhân dịp Ngày Thương binh – Liệt sĩ, dâng hương tại các khu tưởng niệm, chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ, thăm hỏi các gia đình chính sách và người có công với cách mạng. Mỗi hoạt động tuy nhỏ nhưng đều xuất phát từ lòng biết ơn chân thành đối với những người đã đổi bằng máu xương để quê hương hôm nay được bình yên.

Là một giáo viên mầm non, tôi hiểu rằng lòng yêu nước không phải đợi đến khi trưởng thành mới được vun đắp.

Nó bắt đầu từ những điều rất giản dị.

Đó là khi các em nhỏ đứng nghiêm trang hát Quốc ca trong lễ chào cờ.

Là khi các em biết khoanh tay cúi đầu trước Đài tưởng niệm liệt sĩ.

Là khi các em được nghe những câu chuyện về những người con ưu tú của quê hương bằng ngôn ngữ gần gũi, trong sáng và đầy yêu thương.

Tôi thường kể cho các em nghe rằng, quê hương mình có những người rất dũng cảm. Họ đã hy sinh để hôm nay các con được đến trường, được vui chơi, được lớn lên trong hòa bình. Có thể các em chưa hiểu hết ý nghĩa của hai chữ "hy sinh", nhưng tôi tin rằng những hạt mầm đầu tiên của lòng biết ơn sẽ được gieo vào tâm hồn trẻ thơ từ chính những câu chuyện ấy.

Là Bí thư Chi đoàn, tôi càng nhận thức rõ hơn vai trò của mình trong việc giữ gìn và lan tỏa truyền thống cách mạng của quê hương. Mỗi buổi sinh hoạt chi đoàn không chỉ là nơi triển khai nhiệm vụ, mà còn là dịp để đoàn viên cùng nhau ôn lại lịch sử, cùng nhau học tập những tấm gương anh hùng của quê hương Long Mỹ, của Đất Đỏ anh hùng và của dân tộc Việt Nam.

Tôi luôn tin rằng, khi người trẻ hiểu được giá trị của lịch sử, họ sẽ biết trân trọng hiện tại và có trách nhiệm hơn với tương lai.

Thế hệ của Châu Văn Biếc đã chiến đấu để giành lấy hòa bình.

Thế hệ chúng tôi phải gìn giữ hòa bình bằng tri thức, bằng đạo đức, bằng trách nhiệm và bằng những việc làm có ích cho cộng đồng.

Đó là sự tiếp nối đẹp nhất.

Một buổi chiều cuối tháng Bảy, sau lễ dâng hương tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ, những giai điệu hào hùng của bài hát “Bài ca không quên” vang lên giữa không gian lắng đọng. Tôi đứng lặng giữa hàng đoàn viên thanh niên, cảm nhận từng lời ca như đang kể lại câu chuyện của những người đã ngã xuống vì quê hương.

Tôi cúi đầu trước anh linh của những người anh hùng.

Trong tâm trí tôi hiện lên hình ảnh người chiến sĩ trẻ Châu Văn Biếc hiên ngang giữa vòng vây quân thù.

Hiện lên hình ảnh những người mẹ tiễn con ra trận.

Hiện lên hình ảnh biết bao người con quê hương đã gửi tuổi thanh xuân vào đất mẹ.

Tôi lặng lẽ đưa tay chỉnh lại chiếc huy hiệu Đoàn trên ngực áo.

Chiếc huy hiệu nhỏ bé ấy bỗng trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.

Nó không chỉ là biểu tượng của tổ chức Đoàn.

Nó còn là lời nhắc nhở về niềm tin, về lý tưởng và về trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay đối với quê hương, đất nước.

Tôi nhìn về phía sân trường, nơi những em nhỏ đang nắm tay nhau vui đùa dưới bầu trời trong xanh.

Tiếng cười của các em trong trẻo và bình yên.

Chính những tiếng cười ấy là thành quả của biết bao sự hy sinh.

Khẽ siết chặt bàn tay, tôi tự nhủ với chính mình:

“Tôi sẽ là người giữ lửa.”

Giữ ngọn lửa của lòng yêu nước.

Giữ ngọn lửa của truyền thống cách mạng.

Giữ ngọn lửa của niềm tin và khát vọng cống hiến.

Để những người anh hùng như Châu Văn Biếc không chỉ sống trong những trang sử hay trên những tấm bia tưởng niệm, mà còn sống trong từng việc làm đẹp, từng hành động tử tế và từng trái tim biết yêu quê hương của thế hệ trẻ hôm nay.

Bởi tôi tin rằng, khi ngọn lửa ấy vẫn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, thì “Thời hoa lửa” sẽ không bao giờ chỉ là ký ức.

Đó sẽ mãi là ánh sáng soi đường cho tuổi trẻ Việt Nam bước tiếp trên hành trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn