Người Anh Hùng Cháy Cùng Trận Đánh – La Văn Cầu
Mùa đông năm 1950.
Những dãy núi biên giới phía Bắc chìm trong sương lạnh. Gió hun hút thổi qua các triền đá tai mèo sắc nhọn. Giữa núi rừng hiểm trở ấy, quân đội ta đang bước vào một chiến dịch vô cùng quan trọng — Chiến dịch Biên Giới.
Mục tiêu của chiến dịch là phá vòng phong tỏa của thực dân Pháp, mở đường liên lạc quốc tế và giành quyền chủ động trên chiến trường.
Một trong những trận đánh ác liệt nhất diễn ra ở cứ điểm Đông Khê.
Trong đơn vị xung kích hôm ấy có một chiến sĩ trẻ người dân tộc Tày — La Văn Cầu.
Anh sinh ra ở vùng núi Cao Bằng nghèo khó. Từ nhỏ, La Văn Cầu đã quen với những con dốc cheo leo, những ngày lên nương giữa giá rét và cuộc sống thiếu thốn nơi miền biên viễn.
Nhưng chiến tranh đã biến tuổi trẻ của anh thành những tháng ngày cầm súng.
Đồng đội thường nhớ về La Văn Cầu như một người lính ít nói nhưng vô cùng gan dạ. Trong mỗi trận đánh, anh luôn xung phong đi đầu.
Đêm trước trận Đông Khê, mưa phùn bay lạnh buốt.
Trong căn lán nhỏ giữa rừng, ánh lửa bập bùng hắt lên những gương mặt trẻ còn lấm bụi hành quân. Các chiến sĩ lặng lẽ kiểm tra lại súng đạn và bộc phá.
Ai cũng hiểu trận đánh sắp tới sẽ rất dữ dội.
Cứ điểm Đông Khê được quân Pháp xây dựng kiên cố với nhiều lớp hàng rào thép gai, lô cốt bê tông và hỏa lực mạnh.
Muốn mở đường cho bộ đội xung phong, phải có người lao lên phá hàng rào đầu tiên.
La Văn Cầu nhận nhiệm vụ ấy.
Rạng sáng, pháo hiệu tấn công bừng sáng giữa màn sương núi.
Tiếng súng nổ vang dội khắp các sườn đồi.
Đạn từ phía địch bắn ra như mưa lửa.
Đất đá tung mù mịt.
Các chiến sĩ xung kích lao lên giữa tiếng hô xung phong dậy núi rừng.
La Văn Cầu ôm khối bộc phá nặng trong tay, dẫn đầu tổ đánh mở cửa.
Khoảng cách đến hàng rào địch càng lúc càng gần.
Mỗi bước tiến đều đối mặt với cái chết.
Đạn đại liên quét sát mặt đất.
Nhiều chiến sĩ ngã xuống ngay bên cạnh anh.
Nhưng La Văn Cầu vẫn lao lên.
Bất ngờ—
Một viên đạn địch bắn trúng cánh tay phải của anh.
Máu phun ra đỏ thẫm.
Cánh tay gần như dập nát.
Sức đau khiến người khác có thể gục xuống ngay lập tức.
Nhưng La Văn Cầu chỉ nghiến chặt răng.
Anh nhìn về phía hàng rào địch vẫn còn nguyên trước mặt.
Nếu không phá được hàng rào, cả đơn vị sẽ bị chặn lại dưới làn đạn.
Không còn thời gian.
La Văn Cầu cố ôm bộc phá tiếp tục bò lên phía trước. Nhưng cánh tay bị thương khiến khối bộc phá liên tục tuột xuống.
Một đồng đội định lao tới giúp, nhưng đạn địch bắn quá dữ dội.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, La Văn Cầu đã làm điều khiến tất cả sửng sốt.
Anh yêu cầu đồng đội dùng lưỡi lê chặt đứt phần cánh tay đã dập nát để tiếp tục chiến đấu.
Người đồng đội sững người:
— Không được! Đồng chí sẽ chết mất!
La Văn Cầu gằn giọng giữa khói lửa:
— Chặt đi! Phải mở đường cho đơn vị tiến lên!
Giữa chiến trường mịt mù bom đạn, quyết định ấy khiến nhiều người nghẹn lại.
Cuối cùng, đồng đội buộc phải làm theo.
Máu chảy đẫm mặt đất.
Nhưng ngay sau đó, La Văn Cầu lại ôm khối bộc phá bằng tay còn lại, tiếp tục lao lên phía trước.
Tiếng súng vẫn gào thét quanh anh.
Khoảng cách tới hàng rào chỉ còn vài mét.
Anh dùng chút sức lực cuối cùng đặt khối bộc phá vào chân rào rồi hô lớn:
— Xung phong!
“ẦM!!!”
Một tiếng nổ dữ dội xé tung màn đêm.
Hàng rào thép gai bị phá toang.
Các chiến sĩ phía sau lập tức tràn lên như thác lũ.
Tiếng hò xung phong vang dậy khắp chiến trường Đông Khê.
Nhờ cửa mở ấy, quân ta đánh sâu vào cứ điểm, giành thắng lợi quan trọng cho chiến dịch Biên Giới.
Khi đồng đội quay lại tìm, La Văn Cầu đã ngất đi vì mất quá nhiều máu.
Nhưng trên gương mặt lấm đầy khói súng ấy vẫn còn ánh lên niềm vui.
Niềm vui của người lính đã hoàn thành nhiệm vụ.
Tin về hành động quả cảm của La Văn Cầu nhanh chóng lan khắp đơn vị.
Ai cũng xúc động trước ý chí phi thường của người chiến sĩ trẻ.
Một con người dám hy sinh một phần thân thể để giữ nhịp tiến công cho cả đơn vị.
Sau chiến thắng, La Văn Cầu được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Nhưng với đồng đội, điều lớn lao nhất không nằm ở danh hiệu.
Mà ở tinh thần bất khuất của người lính Việt Nam trong những năm tháng gian khổ nhất.
Nhiều năm đã qua.
Những ngọn núi Đông Khê hôm nay đã xanh trở lại.
Không còn tiếng đại bác rung trời hay những đêm mưa bom lửa đạn.
Nhưng câu chuyện về La Văn Cầu vẫn được kể lại như biểu tượng của lòng dũng cảm và ý chí không khuất phục.
Người chiến sĩ năm xưa đã dùng máu và cả thân thể mình để mở đường cho đồng đội tiến lên.
Một ngọn lửa anh hùng mãi cháy trong ký ức dân tộc Việt Nam.



