Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Anh hùng cuối cùng của đợt phong Anh hùng đầu tiên p2

Thái Nguyên17/04/2026Lâm Nguyễn Chi3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại Đại hội các chiến sĩ thi đua và cán bộ gương mẫu toàn quốc năm 1952, các cá nhân được phong tặng danh hiệu anh hùng đều có những bản báo cáo thành tích cá nhân trước đại hội, trình bày những thành tích tiêu biểu của mình trong công cuộc kháng chiến và kiến quốc.

Cũng như những người khác, chiến sĩ La Văn Cầu đã trình bày bản báo cáo thành tích cá nhân dài khoảng 10 trang viết tay của mình. Nội dung bản báo cáo thành tích cho thấy tinh thần chiến đấu anh dũng của ông tại mặt trận cũng như những đức tính quý báu, khiêm tốn của một người chiến sĩ quân đội nhân dân Việt Nam.

Theo bản báo cáo, La Văn Cầu sinh tại làng Hưng Định, huyện Trùng Khánh tỉnh Cao Bằng, thành phần là người dân tộc Thổ. Ông sinh năm 1932 và đến năm 1948 khi vừa 16 tuổi đã xin gia nhập quân đội.

Cuộc đời quân ngũ của ông đã trải qua hàng hàng loạt các trận đánh như trận Tả Ngạn (Cao Bằng), trận Lũng Phầy, trận Mai Ten, Bến Dụng, trận Bông Lau năm 1949. trận Bản Nếm, trận Lũng Vài, trận Bản Đáp, Trà Lĩnh, Mã Phục ở Cao Bằng, trận Thủy Khẩu ở biên giới Trung Quốc, rồi tham gia các trận đánh truy đuổi tàn quân Tưởng Giới Thạch như trận Lạc Thổ, Hát Thạch, Sóc Giang.

Trong một trận đánh, La Văn Cầu đã hứa trước Ban Chỉ huy đơn vị sẽ cắm được lá cờ chiến thắng lên nóc lô cốt của địch. Lúc đó anh nghĩ "Khi tôi đứng lên hứa, tôi có nghĩ rằng, nếu tôi không làm được lời hứa thì tất nhiên tôi có lỗi, nhưng dầu tôi không làm được, lời hứa cũng có một tác dụng động viên toàn thể anh em trong đơn vị là cùng làm nhiệm vụ khi ra chiến đấu. Đây cũng là lợi cho việc chiến đấu của đơn vị, vì nghĩ như thế tôi mới dám đứng lên hứa trước ban chỉ huy và toàn thể anh em ở trong đơn vị".

Chiến công xuất sắc của chiến sĩ La Văn Cầu gắn liền với Chiến dịch Biên giới tháng 9/1950. Tại trận đánh Đông Khê, La Văn Cầu cùng các chiến sĩ được lệnh đánh bộc phá tiêu diệt lô cốt địch mở đường cho bộ đội tiến lên. La Văn Cầu cùng các chiến sĩ trong tổ đánh bộc phá tự nhủ "Anh em chúng ta phải cố gắng phá hàng rào và giao thông hào lô cốt cho thật nhanh và cho đến nơi đến chốn để đỡ xương máu cho anh em xung kích".

Tại trận đánh Đông Khê ngày 16/9/1950, tổ xung tích 5 người do La Văn Cầu chỉ huy trước khi đánh bộc phá đã có sáng kiến lấy mìn của địch để phá hàng rào của địch, sau đó mới dùng bộc phá của ta để tiến công lô cốt địch. Ngay khi vượt qua hàng rào, hai chiến sĩ trong tổ đánh bộc phá đã bị thương. Còn lại La Văn Cầu và hai chiến sĩ khác tiếp tục mang bộc phá vào đánh lô cốt địch.

La Văn Cầu kể lại: “Chúng tôi tiến lên lô cốt địch, cách lô cốt độ 15 thước thì hai anh bạn đồng đội của tôi bị địch bắn trúng và hi sinh. Tôi thấy hai anh bị hi sinh tôi thương quá. Tôi nghĩ phải nhất quyết trả thù cho hai anh và làm cho xong nhiệm vụ. Quân địch vẫn bắn ra rất nhiều. Tôi vẫn bình tĩnh tiếp tục tiến đến lô cốt, đến gần lô cốt độ 10 thước thì tôi bị trúng đạn liên thanh của địch. Đạn bắn trúng cánh tay phải của tôi và trúng vào má bên phải của tôi. Tôi bị ngã và ngất đi trong mấy phút. Khi tỉnh lại, tôi kiểm điểm lại người tôi thì thấy một bên mình đã tê đi, sờ đến cánh tay phải thì lủng lẳng, má bên phải thì mất. Lúc đó, tôi lại nghĩ đến nhiệm vụ của tôi. Tôi vùng dậy tìm gói bộc khóa của tôi thì thấy gói đó bị văng cách chỗ tôi mấy thước. Quả bộc phá nằm trên miệng giao thông hào chưa rơi xuống. Tôi nghĩ, may quá nếu nó rơi xuống hào thì lộ mất rồi còn gì, tôi đến lấy tay trái nhặt quả bộc phá ôm vào người rồi tiến vào lô cốt, nhưng trong lúc đi lại tôi thấy cánh tay phải của tôi lủng lẳng khó đi quá. Tôi liền nghĩ là phải quay trở xuống tìm một anh bạn nhờ chặt tay đi thì mới làm được nhiệm vụ. Rồi tôi quay xuống ngay. Đến nửa đường, tôi gặp anh tiểu đội trưởng tiểu đội xung kích đang tiến lên. Tôi bảo anh chặt hộ tay cho tôi. Anh ngạc nhiên và bảo tôi quay xuống cho y tá băng bó. Tôi nói cho anh rõ ý định của tôi và tôi nhất định yêu cầu anh cứ chặt tay cho tôi để tôi làm xong nhiệm vụ. Anh tiểu đội trưởng lúc đó mới hiểu, bèn lấy mác chặt cái tay bị thương đã gãy, xong anh xé áo buộc cho tôi. Tôi không để ý đến cánh tay nữa, tôi cũng không biết đau nữa, cứ chạy lên con đường cũ. Tôi đến chỗ giấu bộc phá nhặt lấy rồi tiếp tục lên phá lô cốt. Quả bộc phá nặng 12 kg nhưng tay trái tôi vẫn đủ sức xách lấy nó. Tôi tiến đến gần chân lô cốt. Tôi lấy quả lựu đạn dắt ở bên người lấy răng rút chốt an toàn ném vào phía có lỗ châu mai để uy hiếp tinh thần địch. Lựu đạn trúng lỗ châu mai nổ, nhưng súng liên thanh của địch vẫn nhả đạn ra. Tôi mang lại lỗ châu mai, chờ cho địch thay băng đạn. Khi súng địch tạm im không bắn, tôi xông lại đút quả bộc phá vào lỗ châu mai".

Sau những cố gắng nhét bộc phá và lỗ châu mai bằng tay và cả bằng chân, La Văn Cầu đã hoàn thành nhiệm vụ phá lô cốt địch để cho lực lượng xung kích tiến lên.

Sau chiến dịch Biên Giới, La Văn Cầu được đề cử tặng thưởng Huân chương Quân công hạng Ba.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn