Người anh hùng trở về làm nông dân
"Tôi tên là Nguyễn Văn Bảy, quê ở Đồng Tháp. Hồi trẻ, tôi chỉ là một cậu nông dân, chưa bao giờ nghĩ có ngày mình được lái máy bay. Thế nhưng đất nước có chiến tranh, tôi được chọn đi học làm phi công. Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản lắm: giặc đến thì mình đánh, chứ đâu có nghĩ sẽ thành anh hùng. Mỗi lần cất cánh là mỗi lần chuẩn bị tinh thần có thể không trở về. Trên bầu trời, chỉ cần chậm một giây là có thể mất mạng. Nhưng khi nhìn xuống thấy quê hương, thấy đồng đội còn ở dưới, tôi tự nhủ mình phải cố gắng, vì sau lưng là Tổ quốc. Đến ngày hòa bình, nhiều người hỏi sao tôi không ở thành phố, không hưởng cuộc sống của một người anh hùng. Tôi cười thôi. Tôi bảo: 'Tôi vốn là nông dân thì về làm nông dân. Còn gì vui bằng sáng ra thăm ruộng, chiều về quây quần với gia đình.' Có người đến xin chụp ảnh, xin chữ ký. Tôi chỉ nói với các cháu một điều: 'Đừng ngưỡng mộ chiến tranh. Điều đáng quý nhất là hòa bình. Các cháu được học hành, được sống yên ổn, đó là điều mà thế hệ chúng tôi đã đánh đổi bằng cả tuổi trẻ.' Bây giờ tóc đã bạc, mỗi lần nhìn cánh đồng quê hương, tôi lại thấy mình là người may mắn. May mắn vì còn được trở về. Nhiều đồng đội của tôi đã mãi mãi nằm lại. Vì thế, tôi luôn tự nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã không có cơ hội trở về. "



