Thân nhân liệt sĩ, người có công

người anh trai hiền lành, dũng cảm — người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc

Anh nhập ngũ vào một buổi sáng mùa hè, khi những cánh đồng lúa còn đẫm sương. Ngày đi, anh chỉ kịp nắm tay mẹ thật chặt, dặn dò em ở nhà cố gắng học hành. Anh cười, nụ cười hiền như thể chuyến đi này chỉ là một chuyến xa nhà ngắn ngày.

Thái Nguyên17/03/2026Nông Thị Chung (Cường Lợi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh nhập ngũ vào một buổi sáng mùa hè, khi những cánh đồng lúa còn đẫm sương. Ngày đi, anh chỉ kịp nắm tay mẹ thật chặt, dặn dò em ở nhà cố gắng học hành. Anh cười, nụ cười hiền như thể chuyến đi này chỉ là một chuyến xa nhà ngắn ngày.

Những năm tháng ở chiến trường, anh thường viết thư về. Lá thư nào cũng vậy, anh kể về đồng đội, về những đêm hành quân dưới ánh trăng, về tiếng côn trùng rả rích hòa với tiếng bom đạn xa xa. Anh ít khi nói về khó khăn, chỉ bảo rằng “anh vẫn khỏe, em đừng lo”. Có một lần, đơn vị anh nhận nhiệm vụ vận chuyển lương thực qua một khu rừng bị địch kiểm soát gắt gao. Đêm đó mưa lớn, đường trơn trượt, lại có nguy cơ bị phục kích bất cứ lúc nào. Khi đang băng qua một con suối, bất ngờ pháo sáng bùng lên, địch phát hiện. Tiếng súng nổ dồn dập.

Anh và đồng đội nhanh chóng tản ra tìm chỗ ẩn nấp. Trong lúc hỗn loạn, một người lính trẻ bị thương, nằm lại giữa bãi trống. Không chút do dự, anh lao ra, bất chấp làn đạn để kéo người đồng đội về phía an toàn. Anh trúng đạn, nhưng vẫn cố gắng dìu bạn mình vào sau một tảng đá lớn. Đồng đội kể lại rằng, lúc ấy anh vẫn còn tỉnh. Anh nắm tay người lính trẻ, cười yếu ớt: “Còn sống là tốt rồi… cố gắng về nhà thay phần anh.”Anh hy sinh ngay sau đó. Ngày nhận giấy báo tử, mẹ lặng người. Em đọc lại những lá thư cũ của anh, thấy nét chữ vẫn còn như mới. Trong đó, có một dòng anh viết:
“Sau này đất nước yên bình, anh sẽ về, dẫn em đi khắp nơi.”

Anh đã không kịp trở về, nhưng sự hy sinh của anh góp một phần vào ngày đất nước thật sự yên bình. Và trong ký ức của gia đình, anh vẫn luôn là người anh trai hiền lành, dũng cảm — người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
người anh trai hiền lành, dũng cảm — người đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc | Câu chuyện thời hoa lửa