Người bạn cùng quê
Giữa hàng nghìn người lính, gặp được một người cùng quê khiến những ngày chiến trường trở nên bớt xa lạ.

Bác Dũng nhớ rằng trong những ngày đầu ở đơn vị, bác tình cờ gặp một người lính cũng quê Hải Phòng.
Hai người nói chuyện rất lâu.
Người bạn hỏi:
“Bác ở khu nào?”
Bác trả lời.
Chỉ vài câu như vậy mà cả hai đã thấy thân thuộc.
Từ đó, họ thường đi cùng nhau. Có chuyện gì về quê nhà, hai người lại kể cho nhau nghe.
Có lần người bạn nhận được thư gia đình. Anh đọc xong rồi nói:
“Nhà tôi bảo Hải Phòng mùa này phượng nở đẹp lắm”.
Bác nghe vậy mà thấy nhớ quê vô cùng.
Hai người hẹn rằng sau khi chiến tranh kết thúc sẽ cùng nhau đi xem hoa phượng.
Nhưng lời hẹn ấy mãi không thành.
Bác trở về quê sau ngày hòa bình và vẫn nhớ người bạn.
Mỗi mùa phượng nở, bác lại nghĩ đến anh.
“Có những người đồng đội chỉ đi cùng mình một đoạn đường, nhưng ký ức về họ thì đi theo mình cả cuộc đời”.



