Người bước vào căn hầm cuối cùng
Người bước vào căn hầm cuối cùng
Người bước vào căn hầm cuối cùng
Chiều 7 tháng 5 năm 1954.
Điện Biên Phủ chìm trong khói lửa. Sau 56 ngày đêm, những cứ điểm cuối cùng của quân Pháp đang lần lượt sụp đổ. Nhưng ở sâu trong lòng đất, căn hầm chỉ huy của De Castries vẫn còn đó — nơi được xem như bộ não của cả tập đoàn cứ điểm.
Tạ Quốc Luật, Đại đội trưởng Đại đội 360, nhận nhiệm vụ dẫn tổ xung kích tiến vào.
Phía trước là những giao thông hào chằng chịt, tiếng súng vẫn vang lên từng hồi. Không ai biết trong căn hầm kia còn bao nhiêu lính địch, bao nhiêu khẩu súng đang chờ sẵn.
Nhưng họ vẫn tiến lên.
Khi đến cửa hầm, Tạ Quốc Luật ra lệnh bằng tiếng Pháp:
“Hạ vũ khí xuống! Các ông đã bị bắt!”
Bên trong vẫn có tiếng chống trả. Một quả lựu đạn được ném ra. Khói súng phủ kín lối vào.
Những người lính không lùi.
Rồi từng sĩ quan Pháp bắt đầu bước ra, hai tay giơ cao. Nhưng người quan trọng nhất vẫn còn ngồi lại bên trong.
De Castries.
Tạ Quốc Luật cùng hai chiến sĩ Hoàng Đăng Vinh và Bùi Văn Nhỏ tiến vào căn hầm. Trước mắt họ là vị tướng Pháp, người đã chỉ huy tập đoàn cứ điểm suốt những tháng ngày Điện Biên Phủ chìm trong lửa đạn.
Không có một trận đấu súng cuối cùng.
Chỉ có khoảnh khắc một vị tướng buộc phải đứng lên và đầu hàng trước những người lính Việt Nam vừa vượt qua 56 ngày đêm khốc liệt.
17 giờ 30 phút.
Lá cờ “Quyết chiến, quyết thắng” được phất cao trên nóc hầm.
Tạ Quốc Luật đã bước vào căn hầm ấy bằng đôi chân của một người lính.
Nhưng khi bước ra, anh mang theo một dấu mốc của lịch sử.
Có những người lính chiến đấu để giữ một vị trí.
Có những người lính chiến đấu để mở một con đường.
Và có những người, trong một buổi chiều tháng Năm, bước qua cánh cửa của một căn hầm để khép lại cả một thời kỳ chiến tranh.
Tạ Quốc Luật là một trong những người như thế.
Sau này, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân năm 2004. Nhưng có lẽ, phần thưởng lớn nhất của người lính năm ấy là được chứng kiến lá cờ chiến thắng tung bay trên Điện Biên Phủ.



