NGƯỜI CÁN BỘ ĐOÀN THÍCH NGỒI CÙNG THANH NIÊN
Khi làm Quyền Bí thư Huyện đoàn Bắc Hà năm 1991, bác Phan Kế Toại không thích khoảng cách giữa cán bộ với đoàn viên.
Mỗi lần xuống cơ sở, bác thường ngồi ăn cùng thanh niên, hỏi chuyện mùa màng, chuyện học hành, chuyện gia đình. Có nơi đi bộ cả buổi mới tới, vậy mà bác vẫn vui vẻ như đi thăm người thân.
Thanh niên lúc đầu còn ngại vì nghĩ cán bộ huyện sẽ nghiêm nghị. Nhưng chỉ sau vài câu chuyện vui của bác, ai cũng cởi mở.
Bác thường kể về những ngày làm đường ở Cốc Ly để động viên lớp trẻ:
“Ngày xưa bác cuốc đá cả ngày vẫn cười được, các cháu giờ có điều kiện hơn thì phải cố gắng hơn nữa.”
Nhiều đoàn viên nhớ mãi hình ảnh bác mặc áo sẫm màu bạc vai, tay cầm cuốn sổ nhỏ, vừa đi vừa trò chuyện với thanh niên trên đường bản.
Có lần một đoàn viên hỏi:
“Sao bác không nghỉ cho khỏe?”
Bác cười:
“Thanh niên còn đi được thì bác còn đi được.”
Câu nói giản dị ấy khiến ai nghe cũng thấy gần gũi và ấm lòng.



