Khác

người cận vệ năm xưa của Bác Hồ

Tây Ninh23/04/2026Đoàn phường Gia Lộc (Đoàn phường Gia Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong trái tim người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ vĩ đại luôn sáng ngời và bên cạnh Người luôn có những người cận vệ trung thành, lặng thầm bảo vệ sự an toàn tuyệt đối cho lãnh tụ. Ông Vũ Đình Phùng, cựu cán bộ Công an nhân dân, hiện sống tại phường Trấn Biên, tỉnh Đồng Nai là một trong những nhân chứng hiếm hoi còn lại của thời kỳ ấy.

Năm nay 90 tuổi, mái tóc bạc trắng theo thời gian, song ông Phùng với nụ cười hiền hậu và ánh mắt luôn sáng ngời. Cuộc đời ông gắn liền với niềm hạnh phúc, tự hào được cống hiến cho Đảng, cho dân và đặc biệt là nhiều năm vinh dự được trực tiếp bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Sinh năm 1935 tại Vụ Bản, Nam Định, 18 tuổi, ông Phùng nhập ngũ, sau đó được điều về Sư đoàn Bảo vệ Thủ đô rồi Đại đội Danh dự Sư đoàn 350. Năm 1960, ông được điều động về Cục Cảnh vệ, Bộ Công an, bắt đầu nhiệm vụ đặc biệt – bảo vệ Bác Hồ. “Được làm nhiệm vụ bên cạnh Bác là niềm vinh dự cả đời. Bảo vệ Bác không chỉ là công việc, mà còn là tình cảm thiêng liêng” – ông Phùng chia sẻ.

Trong ký ức của ông còn vẹn nguyên kỷ niệm lần theo chân Bác về thăm quê ngoại ở Nghệ An. Ông Phùng kể giọng rưng rưng: “Kỷ niệm sâu đậm nhất trong đời tôi là lần được tháp tùng Bác Hồ về thăm quê hương Nghệ An năm 1961. Khi ấy, Tỉnh ủy Nghệ An gửi lời mời và Bác đã đồng ý. Trước chuyến đi, Cục Cảnh vệ được cử một tổ về chuẩn bị phương án bảo vệ. Nguyện vọng của bà con và Tỉnh ủy là mong muốn được đón Bác công khai, vì Người là vị lãnh tụ, cũng là người con của quê hương. Bác đồng ý.

Hôm đó, từ sân bay, Bác đi trên chiếc xe mui trần, suốt dọc đường, hàng vạn bà con nhân dân đứng hai bên vẫy chào trong niềm xúc động dâng trào. Ngày Bác về quê ngoại, tôi còn nhớ mãi hình ảnh Bác ân cần hỏi thăm các cụ già, trò chuyện với con cháu trong dòng họ. Rồi Bác gọi chúng tôi – những người cảnh vệ mang quà đến để Người trực tiếp phát cho các cháu nhỏ. Cảnh tượng ấy đến giờ vẫn còn in đậm trong tâm trí tôi: Một vị lãnh tụ vĩ đại nhưng vô cùng giản dị, gần gũi, luôn nghĩ cho dân, cho trẻ thơ”.

Ông Phùng kể tiếp: “Cũng trong năm 1961, chúng tôi lại cùng Bác về thăm quê nội. Lúc ấy, trong làng có nhiều cụ cao tuổi ra đón. Thấy ngôi nhà ba gian nhỏ bé, đơn sơ của gia đình Bác đã xuống cấp, bà con mới đề nghị xây lại cho khang trang hơn. Nhưng Bác xua tay, ân cần nói rằng đất nước còn nhiều khó khăn, không nên lãng phí. Thế là ngôi nhà ấy vẫn được giữ nguyên, giản dị như chính con người Bác”.

Tháng 3-1975, ông Phùng nhận nhiệm vụ mới tại Công an miền Đông Nam bộ. Sau ngày thống nhất, ông công tác tại Phòng PA25, Công an tỉnh Đồng Nai, chuyên trách bảo vệ văn hóa tư tưởng. Dù ở đâu, ông cũng nêu cao tinh thần trách nhiệm, nghiêm khắc trong công việc, nhưng trong đời thường lại chan hòa, gần gũi, được đồng đội yêu quý.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn