NGƯỜI CHA GIỮ LẠI TÊN CON
Thẩm Thị Giang
Ở thôn Ngô Đồng, xã Hợp Tiến, ông Đồng Đăng Dụng là bố của liệt sĩ Đồng Đăng Nhất.
Một người cha.
Một người con.
Và giữa họ là một khoảng cách mà chiến tranh đã tạo ra.
Chúng ta thường nhắc đến những người đã hy sinh bằng hai chữ “liệt sĩ”. Nhưng trước khi trở thành một cái tên trên bia tưởng niệm, họ từng là con của một gia đình.
Họ từng lớn lên từ một mái nhà.
Từng được cha mẹ chăm sóc.
Từng có những ngày tháng bình dị của tuổi trẻ.
Rồi một ngày, người con ấy lên đường.
Và có những người cha chờ mãi mà con không trở về.
Trong những năm tháng sau chiến tranh, gia đình vẫn tiếp tục cuộc sống. Nhưng cái tên của người con đã hy sinh vẫn ở lại trong căn nhà, trong ký ức của cha mẹ và trong lịch sử quê hương.
Năm 2025, ông Đồng Đăng Dụng được lãnh đạo xã Hợp Tiến đến thăm và tặng quà nhân dịp Ngày Thương binh – Liệt sĩ.
Một món quà không thể bù đắp mất mát.
Nhưng sự thăm hỏi ấy nói lên một điều:
Sự hy sinh của một người không bao giờ chỉ thuộc về riêng gia đình họ.
Đó còn là món nợ ân tình của quê hương đối với người đã góp phần bảo vệ Tổ quốc.



