Người cha không đầu hàng số phận
Sau chiến tranh, ông Phạm Văn Nam trở về quê và lập gia đình. Niềm vui của người lính ngày trở về không kéo dài lâu khi người con đầu lòng sinh ra mang những ảnh hưởng do chất độc hóa học.
Có những đêm người cha ngồi bên con, nhìn con ngủ mà nước mắt chảy dài.
Ông từng có lúc nghĩ:
“Mình đã làm gì sai?”
Nhưng rồi ông nhận ra mình không thể thay đổi quá khứ.
Ông quyết định phải làm tất cả những gì có thể cho con.
Ban ngày ông làm kinh tế. Tối về chăm sóc con. Ông tham gia Hội Nạn nhân chất độc da cam để tìm hiểu chính sách và đồng thời giúp những gia đình có hoàn cảnh giống mình.
Nhiều năm trôi qua, ông trở thành một trong những hội viên tích cực nhất.
Khi được hỏi lấy đâu ra nghị lực, ông trả lời:
“Con tôi cần một người cha mạnh mẽ. Đồng đội tôi cũng cần một người đồng đội mạnh mẽ.”



