Người có công giúp đỡ cách mạng

Người Cha Không Kịp Gặp Con

Một người lính nhận tin vợ sinh con giữa chiến trường nhưng không bao giờ kịp trở về nhìn mặt đứa trẻ.

Hà Tĩnh15/04/2026Lê Văn Nam (xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, giữa những ngày chiến sự ác liệt, anh Phạm Hữu Kiên nhận được lá thư từ quê gửi ra mặt trận.

Vừa mở thư, anh run lên vì sung sướng.

Trong thư, vợ anh viết:

“Anh Kiên, con trai mình ra đời rồi.
Nó giống anh lắm.
Em và con chờ anh về đặt tên.”

Cả đơn vị chúc mừng.

Kiên ôm lá thư vào ngực, cười suốt cả ngày.

Tối ấy, anh ngồi bên bếp lửa nói với bạn thân là Đặng Văn Lộc:

— “Hòa bình về, tôi sẽ đặt tên con là Bình… vì nó sinh ra trong lúc cha nó đi tìm hòa bình.”

Ông Lộc cười:

— “Nhớ về nhanh không vợ đặt tên mất đấy!”

Kiên nhìn về phía quê nhà, ánh mắt rạng rỡ:

— “Nhất định tôi phải sống để gặp con.”

Nhưng chỉ ba ngày sau, đơn vị bước vào trận đánh lớn.

Khi đang yểm trợ cho đồng đội rút lui, Kiên trúng đạn.

Ông Lộc lao tới đỡ bạn.

Máu từ ngực Kiên trào ra đỏ thẫm.

Trong hơi thở đứt quãng, Kiên chỉ kịp nắm tay bạn:

— “Nếu tôi… không về…

Hãy nói với con… rằng cha nó… rất muốn gặp nó…”

Rồi anh ra đi.

Sau chiến tranh, ông Lộc tìm về quê.

Cậu bé năm xưa giờ đã biết đi, biết gọi mẹ.

Ông quỳ xuống trước đứa trẻ, nghẹn ngào:

— “Cha cháu… là người dũng cảm nhất bác từng biết.”

Người vợ ôm con bật khóc.

Ông Lộc trao lại lá thư nhàu nát mà Kiên đã giữ bên ngực đến phút cuối.

Đứa bé lớn lên không có cha.

Nhưng mỗi năm đến ngày giỗ, cậu đều mặc bộ đồ đẹp nhất, đứng trước bàn thờ nghiêm trang chào di ảnh cha.

Ông Lộc kể:

“Có những người cha chưa từng được ôm con…
Nhưng tình yêu của họ vẫn theo đứa trẻ suốt cả cuộc đời.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn