Bài viết

NGƯỜI CHA TRỞ VỀ SAU CHIẾN TRANH

Câu chuyện cảm động được nghe kể từ người ông là cựu chiến binh, về hành trình trở về sau chiến tranh

Quảng Ninh25/12/2025Nguyễn Thị Thuỳ (Đoàn phường Móng Cái 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông nội em là một cựu chiến binh. Ông trở về sau chiến tranh khi mái tóc đã điểm sương, trên cơ thể mang theo nhiều vết thương không bao giờ lành hẳn và trong tâm trí là những ký ức chiến tranh không thể phai mờ. Trên ngực trái của ông vẫn còn mảnh đạn năm xưa, nằm sâu dưới da thịt. Mỗi khi trời trở gió, mảnh đạn ấy lại nhức buốt, khiến ông đau đớn và cũng khiến ký ức về những năm tháng bom đạn ác liệt như ùa về nguyên vẹn. Những lúc ấy, ông thường ngồi lặng rất lâu, ánh mắt xa xăm như đang nhìn lại một thời tuổi trẻ đã gửi trọn nơi chiến trường.

Ông kể rằng, ngày được trở về quê hương sau chiến tranh, ông đứng rất lâu trước cổng nhà cũ. Cánh cổng tre đã bạc màu, mái nhà rêu phong vẫn còn đó, nhưng làng xóm đã đổi thay quá nhiều. Nhiều người thân quen năm xưa đã không còn, nhiều đồng đội từng hẹn ngày chiến thắng cùng nhau trở về thì vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường xa. Khi ông bước vào nhà, nhìn thấy đứa con trai đầu lòng – là bố em bây giờ – ông đã ôm chặt lấy con và bật khóc như một đứa trẻ. Đó là những giọt nước mắt vừa mừng tủi vì còn sống trở về, vừa xót xa, day dứt cho những người đồng đội không bao giờ có cơ hội ôm con mình trong vòng tay.

Có những đêm, ông giật mình tỉnh giấc giữa khuya vì mơ thấy tiếng bom nổ, tiếng súng vang rền và tiếng gọi nhau gấp gáp giữa khói lửa mịt mù. Ông bảo, chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng những ký ức ấy thì không thể nào quên được. Nó in sâu vào tâm trí ông như một phần máu thịt. Thế nhưng, ông chưa bao giờ than vãn hay hối hận vì đã ra đi. Ông luôn nói với chúng em rằng, nếu được lựa chọn lại, ông vẫn sẵn sàng lên đường, bởi sự hy sinh của thế hệ ông là cái giá phải trả để con cháu hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập, được mơ ước và yêu thương.

Mỗi dịp 27/7 hay 22/12 hằng năm, ông lại cẩn thận lấy bộ quân phục cũ đã sờn vai, chậm rãi chỉnh lại từng hàng cúc áo, gắn lại những tấm huân chương đã phai màu thời gian. Ông thắp nén hương thơm trước bàn thờ liệt sĩ, cúi đầu thật lâu để tưởng nhớ những người đồng đội đã hy sinh. Nhìn bóng dáng ông lặng lẽ, trang nghiêm trong làn khói hương bảng lảng, em chợt hiểu rằng: hòa bình hôm nay không chỉ được đánh đổi bằng máu, mà còn bằng cả một đời người, bằng những nỗi đau âm thầm kéo dài đến tận cuối cuộc đời.

Là cháu của một người lính trở về sau chiến tranh, em càng ý thức rõ hơn trách nhiệm của bản thân. Em hiểu rằng mình phải sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn, biết trân trọng từng ngày hòa bình đang có. Em sẽ cố gắng rèn luyện, sống tử tế, yêu quê hương, đất nước và góp phần xây dựng tương lai tốt đẹp hơn, để những người lính năm xưa như ông em có thể yên lòng và mỉm cười thanh thản khi nhìn vào thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn