“Người Chạy Dưới Lửa Đạn” - NĐC
ê Văn Khải, cựu chiến sĩ thông tin chiến trường trên tuyến Đường Trường Sơn. Năm ấy tôi 19 tuổi, nhiệm vụ của tôi là chuyển công văn, bức điện và mệnh lệnh giữa các đơn vị trong rừng sâu. Nghe thì đơn giản, nhưng mỗi lần đi là một lần đối mặt với bom đạn. Có những đoạn đường phải chạy giữa ban ngày vì tin khẩn. Đất rung lên dưới chân, lá rừng rơi xuống như mưa. Tôi ôm túi công văn sát ngực, không dám dừng lại dù chỉ một giây.
Lê Văn Khải, cựu chiến sĩ thông tin chiến trường trên tuyến Đường Trường Sơn.
Năm ấy tôi 19 tuổi, nhiệm vụ của tôi là chuyển công văn, bức điện và mệnh lệnh giữa các đơn vị trong rừng sâu. Nghe thì đơn giản, nhưng mỗi lần đi là một lần đối mặt với bom đạn.
Có những đoạn đường phải chạy giữa ban ngày vì tin khẩn. Đất rung lên dưới chân, lá rừng rơi xuống như mưa. Tôi ôm túi công văn sát ngực, không dám dừng lại dù chỉ một giây.
Một lần, bom nổ ngay gần đường đi. Tôi ngã xuống, đất cát phủ kín người. Nhưng khi tỉnh lại, tôi vẫn đứng dậy chạy tiếp, vì bức điện đó không được phép chậm.
Đồng đội tôi nói:
“Người còn chạy thì mệnh lệnh còn tới nơi.”
Chúng tôi hiểu rằng mỗi bước chạy đều gắn với sự sống của cả đơn vị phía trước.
Sau chiến tranh, tôi trở về quê. Nhưng mỗi khi nghe tiếng gió rít qua rừng tre, tôi lại nhớ Trường Sơn – nơi tuổi trẻ chúng tôi đã chạy giữa lửa đạn để giữ thông tin không bao giờ đứt đoạn.



