Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI CHỊ HỌ

NGƯỜI CHỊ HỌ

12/02/2026Tố Uyên2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào một buổi tối cuối tháng ba năm 1989 tại thị xã Hải Dương, gia đình bà Mây đang quây quần quanh chiếc bàn nhỏ, thì ba người phụ nữ trạc ba nhăm tuổi bước vào, một người đon đả:

- Cháu chào chú, chào dì. Chú và dì vẫn khỏe chứ ạ?

Gia đình bà Mây nhận ra một trong ba người đó có Nguyễn Thị Thanh, con của chị gái bà Mây ở xã bên. Lâu nay ít khi ở nhà, nên hôm nay khi thấy Thanh đến chơi, gia đình bà đều rất quý. Bà Mây vui vẻ nói:

- Ngồi chơi đi cháu, dạo này dì phải cái bệnh đau đầu, cứ hễ trở trời là đầu đau như búa bổ. Còn chú vẫn thế thôi, đồng áng suốt cả ngày - Bà rót nước mời từng người rồi nói tiếp - Nghe đâu dạo này cháu buôn bán khá lắm?

Thanh nhanh nhảu:

- Buôn bán lặt vặt cũng kiếm được dì ạ - Quay sang hai người ngồi cạnh Thanh tiếp – Mải chuyện trò cháu quên chưa giới thiệu chị Giai và chị Vinh ở thị xã Lạng Sơn cùng cháu về đây tìm mua cua bể mang đi Trung Quốc bán.

Chồng bà Mây nãy giờ ngồi trầm ngâm uống nước, bây giờ mới lên tiếng:

- Nghe nói Lạng Sơn làm ăn dễ lắm. Còn nghề nông quê mình đầu tắt mặt tối, vất vả mà chẳng đủ ăn.

Thanh đưa đẩy:

- Vâng, vất vả lắm, nên cháu mới phải theo chị theo em đi buôn bán. Thời buổi này "phi thương bất phú" chú ạ - Thanh nhìn Luyến (cô con gái thứ hai của bà Mây) nói tiếp - Hay là... chú và dì cho em Luyến đi với cháu cho có chị có em, vốn tiếng cháu lo, lời lãi chị em chia đôi.

Vợ chồng bà Mây thấy cháu gái nói thế thì nghĩ: "Thanh sành sỏi trong buôn bán, cho Luyến đi cùng, có va chạm với xã hội thì mới khôn ra. Nếu kiếm được thì ông bà được nhờ. Vả lại vụ mùa đã xong, công việc rỗi rãi", nên ông bà gật đầu đồng ý.

Đêm đã khuya, tiếng nói, tiếng cười râm ran trong căn nhà nhỏ làm tăng thêm mối thân thiết và sự đầm ấm gia đình.

Vũ Thị Luyến vừa tròn hai mươi tuổi, có làn da trắng và dáng người đậm đà của cô gái miền quê. Vì gia đình nghèo, không được cùng bạn bè cắp sách tới trường, nên cô vẫn khát khao được bay xa, bay cao, để nhìn thấy khoảng trời bao la vô hạn.

Khi Luyến nghe Thanh kể về thị xã Lạng Sơn sâm uất, chỉ cần đi bộ là tới Trung Quốc, cô càng không khỏi tò mò và thích thú. Cô hăm hở chờ từng ngày để cùng với người chị họ lên đường.

Ba ngày ở nhà, Luyến, Thanh rủ thêm được một cô gái nữa tên là Xuân cùng đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn