Người chiến sĩ anh hùng-Trần Văn Năm
Người chiến sĩ anh hùng-Trần Văn Năm
Trong suốt chiều dài lịch sử dân tộc Việt Nam, từ trước Cách mạng Tháng Tám cho đến các cuộc kháng chiến chống thực dân, đế quốc và bảo vệ Tổ quốc, biết bao thế hệ cha ông đã hy sinh tuổi trẻ, xương máu và cả cuộc đời mình để đất nước có được hòa bình như hôm nay. Trong những con người thầm lặng ấy có các Mẹ Việt Nam anh hùng, các thương binh, liệt sĩ và những người có công với cách mạng. Họ là những người đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc. Trong số đó, em đặc biệt ấn tượng với Trần Văn Năm, một người chiến sĩ anh hùng đã dành cả tuổi trẻ để chiến đấu vì Tổ quốc.
Ông Trần Văn Năm sinh năm 1947 tại Tiền Giang trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông không giống như những đứa trẻ bình thường vì phải lớn lên giữa chiến tranh. Từ nhỏ, ông đã tận mắt chứng kiến cảnh quân địch vào làng cướp bóc, bắt gà vịt của dân, đánh đập và bắt những người bị nghi là cách mạng. Chính những hình ảnh đó đã làm cho cậu bé Trần Văn Năm sớm hiểu được sự đau khổ của chiến tranh và nuôi dưỡng lòng căm thù giặc.
Năm 15 tuổi, ông được cán bộ cách mạng giác ngộ và tham gia lực lượng du kích địa phương. Nhiệm vụ của ông lúc đó là trinh sát, nắm tình hình địch và báo tin cho lực lượng cách mạng. Điều làm em khâm phục là khi mới bằng tuổi em bây giờ, ông đã dũng cảm bước vào con đường chiến đấu đầy nguy hiểm. Điều đó cho thấy ông là người có tinh thần yêu nước rất lớn và ý chí mạnh mẽ.
Đến tháng 4 năm 1964, ông chính thức gia nhập lực lượng An ninh vũ trang bảo vệ Trung ương Cục miền Nam, sau này là Đoàn 180 An ninh vũ trang miền Nam. Đây là lực lượng đặc biệt quan trọng, có nhiệm vụ trực tiếp chiến đấu và bảo vệ các đồng chí lãnh đạo cấp cao của cách mạng miền Nam. Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất, đơn vị của ông được xem như “lá chắn thép” bảo vệ căn cứ Trung ương Cục miền Nam.
Trong suốt 11 năm kháng chiến chống Mỹ, ông đã trực tiếp tham gia 45 trận đánh lớn nhỏ tại chiến trường Tây Ninh như Trảng Hàng Gòn, Trảng Sến, Trảng Tranh, Thiện Ngôn, Tà Nốt và Tà Âm. Đây đều là những nơi có chiến sự rất khốc liệt. Có những trận đánh quân ta ít người hơn rất nhiều so với quân địch, nhưng bằng lòng dũng cảm và chiến thuật thông minh, ông và đồng đội vẫn giành chiến thắng.
Một trong những điều làm em ấn tượng nhất là chiến thuật chiến đấu của ông. Ông từng nói: “Muốn thắng thì phải đánh thật gần, đánh giáp lá cà.” Câu nói ngắn gọn nhưng cho thấy sự gan dạ và kinh nghiệm chiến đấu dày dặn của ông. Ông hiểu rằng quân Mỹ mạnh về vũ khí, bom đạn, nên nếu chiến đấu từ xa thì rất nguy hiểm. Vì vậy, ông chọn cách đánh áp sát, bất ngờ, khiến địch không kịp phản ứng.
Có một trận đánh rất đặc biệt tại căn cứ Thiện Ngôn vào năm 1967, ông cùng đồng đội vượt qua hàng rào kẽm gai, mang mìn vào nơi địch tập hợp để đặt bẫy. Khi quân địch xuất hiện, ông cho kích nổ mìn, tiêu diệt nhiều tên địch rồi rút lui an toàn. Đây là một trận đánh cho thấy sự mưu trí và gan dạ phi thường của ông.
Biệt danh “Năm Gấu” cũng gắn liền với khả năng đặc biệt của ông. Trong quá trình trinh sát, ông leo cây rất nhanh và rất giỏi, có thể leo lên những cây rừng cao hơn 20 mét ngay cả trong đêm tối để quan sát tình hình địch. Chính vì vậy, một nữ nhà báo khi viết bài về ông đã đặt cho ông cái tên “Năm Gấu”. Theo em, biệt danh này rất phù hợp vì nó thể hiện sức mạnh, sự nhanh nhẹn và lòng dũng cảm của ông.
Không chỉ chiến đấu chống Mỹ, sau này ông còn tiếp tục tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Trong 9 năm chiến đấu chống quân Pôn Pốt, ông tiếp tục tham gia nhiều trận đánh lớn và lập thêm nhiều chiến công. Điều này cho thấy dù ở bất cứ chiến trường nào, ông cũng luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Điều làm em xúc động nhất là sau chiến tranh, ông vẫn dành nhiều năm để tìm kiếm và quy tập hài cốt liệt sĩ. Ông cùng đồng đội đã đưa hơn 400 liệt sĩ trở về quê hương. Khi nhắc về những người đồng đội chưa tìm thấy, ông luôn rất trăn trở. Điều đó cho thấy ông là người sống rất tình nghĩa và luôn nhớ về những người đã hy sinh.
Với những cống hiến to lớn ấy, năm 2011, Nhà nước đã phong tặng ông danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân. Đây là phần thưởng xứng đáng cho một cuộc đời chiến đấu và cống hiến hết mình cho đất nước.
Qua câu chuyện về ông Trần Văn Năm, em hiểu rõ hơn rằng cuộc sống hòa bình hôm nay là nhờ sự hy sinh của rất nhiều người đi trước. Những người có công với cách mạng như ông chính là những tấm gương sáng về lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.
Là một học sinh, em cảm thấy mình cần phải biết ơn, trân trọng cuộc sống hiện tại và cố gắng học tập thật tốt để sau này trở thành người có ích cho xã hội. Em tin rằng tấm gương của anh hùng Trần Văn Năm sẽ luôn là động lực để thế hệ trẻ chúng em học tập, noi theo và góp phần xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng phát triển hơn.
1. Họ và tên: Nguyễn Lê Diệu Anh 9/2
2. Trường: Trường Trung học cơ sở thị trấn Thạnh Hóa.



