Người chiến sĩ biệt động và trận đánh xé toạc căn cứ địch
Đỗ Văn Châu là người con của mảnh đất Sài Gòn - Gia Định giàu truyền thống cách mạng, lớn lên giữa lòng đô thị bị kẻ thù kìm kẹp. Mang trong mình dòng máu quật khởi và lòng yêu nước nồng nàn, anh sớm dấn thân vào con đường hoạt động bí mật, trở thành một chiến sĩ biệt động sừng sỏ, mưu trí của vùng ven, luôn có mặt ở những mũi nhọn xung kích nguy hiểm nhất của thời hoa lửa.
Người chiến sĩ biệt động và trận đánh xé toạc căn cứ địchĐỗ Văn Châu là người con của mảnh đất Sài Gòn - Gia Định giàu truyền thống cách mạng, lớn lên giữa lòng đô thị bị kẻ thù kìm kẹp. Mang trong mình dòng máu quật khởi và lòng yêu nước nồng nàn, anh sớm dấn thân vào con đường hoạt động bí mật, trở thành một chiến sĩ biệt động sừng sỏ, mưu trí của vùng ven, luôn có mặt ở những mũi nhọn xung kích nguy hiểm nhất của thời hoa lửa.Năm 1968, trong cao trào của các đợt tiến công nổi dậy, đơn vị của Đỗ Văn Châu nhận một nhiệm vụ vô cùng gian nan và táo bạo: Tập kích đánh thẳng vào một căn cứ hậu cần kiên cố của địch, nơi chứa các phương tiện chiến tranh và xưởng sửa chữa xe bọc thép hạng nặng. Căn cứ này được bảo vệ nghiêm ngặt bằng nhiều tầng rào kẽm gai gài mìn dày đặc, hệ thống đèn pha quét rực trời đêm và các toán lính tuần tra liên tục kèm chó nghiệp vụ.Đêm hành động, Đỗ Văn Châu trực tiếp chỉ huy mũi đột kích chủ lực. Anh cùng đồng đội ngâm mình dưới sình lầy hàng tiếng đồng hồ, khéo léo cắt từng sợi kẽm gai, vô hiệu hóa các quả mìn hướng để mở đường bò vào bên trong. Bằng sự mưu trí phi thường, anh cùng tổ quyết tử lọt qua các chốt gác, áp sát khu vực kỹ thuật trung tâm để đặt những khối bộc phá định giờ.Tuy nhiên, khi đang trên đường rút lui ra cửa mở, một toán lính tuần tra bất ngờ phát hiện và nổ súng đánh chặn. Tiếng còi báo động rú lên liên hồi xé toạc màn đêm, đèn pha rọi thẳng vào vị trí của tổ biệt động. Địch từ các lô cốt cố thủ điên cuồng xả hỏa lực đại liên dày đặc nhằm siết chặt vòng vây, hòng bắt sống toàn bộ tổ chiến đấu.Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, để bảo vệ đồng đội và bảo đảm cho kế hoạch không bị đổ vỡ, Đỗ Văn Châu đưa ra quyết định cảm tử. Anh hét lớn ra lệnh cho đồng đội rút lui trước, còn bản thân dũng cảm đứng thẳng người, liên tục nhả đạn tiểu liên và ném lựu đạn về phía quân địch để thu hút toàn bộ hỏa lực về hướng mình.Một loạt đạn bắn trúng ngực, Đỗ Văn Châu ngã xuống bên rìa công sự. Ngay chính lúc kẻ thù hung hãn định lao đến bủa vây, những khối bộc phá hẹn giờ bên trong đồng loạt kích nổ. "Ầm! Ầm!" — Tiếng nổ rung trời chuyển đất xé toạc căn cứ địch, ngọn lửa hung dữ bốc cao ngùn ngụt, thiêu rụi toàn bộ kho tàng và xe bọc thép của kẻ thù.Đỗ Văn Châu đã anh dũng hy sinh ngay giữa ánh lửa chiến thắng ngút trời ấy khi tuổi đời còn rất trẻ. Tấm thân anh ngã xuống, nhưng chiến công oanh liệt của "bông hoa lửa" Đỗ Văn Châu đã viết nên một khúc tráng ca bất tử, tiếp thêm ngọn lửa chiến đấu cho đồng bào, chiến sĩ quyết tâm đi đến ngày toàn thắng độc lập non sông.


