Người Chiến Sĩ Giữ Chốt Cuối Cùng
Đây là câu chuyện được ông Lê Văn Thắng kể lại trong buổi họp mặt cựu chiến binh tại địa phương. Câu chuyện nói về tinh thần anh dũng chiến đấu của những người lính trẻ trong những năm tháng ác liệt của chiến tranh, khi họ sẵn sàng hy sinh để bảo vệ đồng đội và quê hương.
Năm 1972, chiến sự tại vùng biên giới miền Tây Nam Bộ diễn ra rất căng thẳng. Đơn vị của ông Thắng được giao nhiệm vụ giữ một chốt nhỏ gần tuyến đường tiếp tế quan trọng cho lực lượng cách mạng.
Chốt đóng quân nằm giữa cánh đồng trống, xung quanh chỉ có vài ụ đất và giao thông hào đơn sơ. Ban ngày, địch thường dùng máy bay trinh sát quần thảo trên bầu trời. Ban đêm, lính địch nhiều lần tổ chức tập kích nhằm chiếm chốt.
Trong đơn vị có anh Nguyễn Văn Hòa – tiểu đội phó mới ngoài 20 tuổi nhưng rất gan dạ và luôn quan tâm đến đồng đội. Mỗi lần chiến đấu, anh luôn là người xông lên phía trước.
Một đêm mưa lớn, đơn vị phát hiện một toán địch đang bí mật tiến gần chốt. Tiếng bước chân lẫn trong tiếng mưa khiến không khí vô cùng căng thẳng.
Khi địch vừa áp sát, trận chiến lập tức nổ ra. Tiếng súng vang dội giữa màn đêm, pháo sáng bắn lên làm cả cánh đồng rực sáng.
Trong lúc giao tranh ác liệt, một góc chốt bị địch đánh thủng. Nếu để mất vị trí này, toàn bộ đơn vị có nguy cơ bị bao vây.
Không chần chừ, anh Hòa ôm khẩu súng lao lên giữ điểm phòng thủ. Dù bị thương ở vai, anh vẫn tiếp tục chiến đấu để chặn bước tiến của địch.
Ông Thắng nghẹn ngào nhớ lại:
“Hòa vừa chiến đấu vừa hô anh em giữ vững vị trí. Anh ấy quyết không để địch vượt qua chốt.”
Nhờ sự chiến đấu dũng cảm của anh Hòa và đồng đội, địch cuối cùng phải rút lui khỏi khu vực. Nhưng anh Hòa đã hy sinh ngay trên chiến hào khi trời gần sáng.
Sau trận đánh, đồng đội lặng lẽ đặt bên anh chiếc khăn rằn đã theo anh suốt những năm tháng chiến đấu.
Nhiều năm sau ngày Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, ông Thắng vẫn nhớ mãi hình ảnh người tiểu đội phó anh dũng chiến đấu giữ chốt giữa đêm mưa năm ấy.



