Cựu chiến binh

Người chiến sĩ quân y trên tuyến đường Trường Sơn – Ký ức về những năm tháng gian khổ, hy sinh

Cựu chiến binh, chiến sĩ quân y Bùi Văn Tín, sinh năm 1940, quê ở Thái Thụy, Thái Bình, nhập ngũ năm 1959. Sau khi được đào tạo quân y và công tác tại Viện Quân y 103, tháng 10-1966, ông vào chiến trường và được phân công về Tiểu đoàn Vận tải 55, Binh trạm 32, Bộ tư lệnh 559. Nhiệm vụ của ông là đi cùng các đoàn xe vận tải để cấp phát thuốc, cứu chữa thương binh, bệnh binh. Trong những năm chiến đấu trên tuyến Trường Sơn, ông nhiều lần đối mặt với bom đạn và hiểm nguy. Đặc biệt, năm 1967, ông chứng kiến một trận bom bi khiến đồng đội bị thương nặng và một lần khác trực tiếp thoát chết trong gang tấc khi đoàn xe vận tải bị máy bay B-52 đánh phá. Trong trận bom ấy, lái xe và 14 chiến sĩ công binh trên xe của ông hy sinh, nhiều xe khác bị phá hủy, hàng chục đồng đội thiệt mạng. Dù đau thương và mất mát, ông vẫn nhanh chóng vượt qua nỗi đau, thực hiện nhiệm vụ cứu chữa người bị thương và làm công tác thương binh, tử sĩ. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục công tác tại bệnh viện thuộc ngành Công an TP Hà Nội cho đến khi nghỉ hưu.

Thái Nguyên10/08/2026Hoàng Quốc Thái (Bảo Lâm 1)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người chiến sĩ quân y trên tuyến đường Trường Sơn – Ký ức về những năm tháng gian khổ, hy sinh

1. Từ chàng trai trẻ đến người chiến sĩ quân y

Tháng 3-1959, Bùi Văn Tín nhập ngũ vào Trung đoàn 238, Quân khu Tả Ngạn. Sau đó, ông được cử đi học quân y và chuyển về Viện Quân y 103, vừa học tập vừa công tác.

Tháng 10-1966, ông được điều động vào chiến trường. Sau đó, ông được phân công về Tiểu đoàn Vận tải 55, Binh trạm 32, Bộ tư lệnh 559, trực tiếp hoạt động trên tuyến đường Trường Sơn.

Công việc của ông là thường xuyên đi cùng các đoàn xe vận tải, mang theo thuốc men, kịp thời cấp cứu và điều trị thương binh, bệnh binh. Đây là công việc đòi hỏi sự gan dạ, nhanh nhạy và tinh thần trách nhiệm cao bởi các đoàn xe luôn phải đối mặt với bom đạn của địch.

2. Kỷ niệm day dứt về một đồng đội bị thương

Năm 1967, trong một lần thực hiện nhiệm vụ, đơn vị của ông khi đến gần Binh trạm 42, Bộ tư lệnh 559 thì trúng bom bi của địch.

Trong trận đánh, đồng chí Mạc, nhân viên Cục Hậu cần, Bộ tư lệnh 559, bị thương ở bụng và liên tục kêu đau. Khi đó, ông Tín còn trẻ, kinh nghiệm xử lý các vết thương chiến trường chưa nhiều nên không nhận biết được mức độ nghiêm trọng của vết thương.

Ông sơ cứu rồi nhanh chóng chuyển đồng chí Mạc lên tuyến trên. Sau này, ông mới biết đồng chí Mạc bị thủng 9 chỗ trong ruột, nhưng nhờ được chuyển tuyến kịp thời nên đã may mắn sống sót.

Dù đồng đội qua khỏi, sự việc vẫn trở thành nỗi day dứt trong lòng ông. Ông luôn tự trách mình vì khi ấy chưa đủ kinh nghiệm để nhận biết và xử lý chính xác vết thương của đồng đội.

3. Thoát chết trong gang tấc giữa trận bom B-52

Một trong những ký ức không thể quên của ông Tín là trận bom xảy ra vào mùa mưa năm 1967, khi ông cùng Tiểu đoàn Vận tải 55 đưa bộ đội ra Bắc học tập chính trị và tiếp tục huấn luyện.

Đoàn xe gồm 9 chiếc, mỗi xe chở gần 20 người. Ông Tín ngồi trong buồng lái chiếc xe thứ ba cùng lái xe Thỉnh và Đại đội trưởng Đại đội 2 Hồ Thanh Chiêm. Phía sau xe có 14 chiến sĩ công binh và 2 thùng phuy xăng.

Khoảng 2 giờ sáng, khi đoàn xe đi đến gần Cây số 3, ngã ba Lùm Bùm, một tiếng nổ lớn vang lên, ánh sáng lóe sáng cả khu vực. Lái xe Thỉnh nhận ra máy bay B-52 đang thả bom.

Ngay sau đó, thùng xe phát ra tiếng nổ lớn, hai thùng phuy xăng bốc cháy. Những người trong buồng lái lập tức mở cửa chạy xuống tìm nơi ẩn nấp.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn, ông Tín phát hiện một gốc cây lớn cách khoảng 4-5m. Ông nhanh chóng kéo Đại đội trưởng Hồ Thanh Chiêm chạy đến đó trú ẩn.

4. Nỗi đau sau trận bom

Sau 3 đợt bom B-52, ông Tín và đồng chí Chiêm quay lại chiếc xe để kiểm tra.

Trước mắt họ là cảnh tượng đau thương: lái xe Thỉnh và 14 chiến sĩ công binh trên thùng xe đã hy sinh. Không chỉ chiếc xe của họ, 7 xe khác trong đoàn cũng bị cháy, hàng chục đồng đội hy sinh.

Đây là một mất mát rất lớn đối với đơn vị. Những người vừa còn cùng nhau hành quân, trò chuyện, thực hiện nhiệm vụ nay đã nằm lại giữa tuyến đường Trường Sơn khốc liệt.

Tuy nhiên, trong hoàn cảnh ấy, người chiến sĩ quân y Bùi Văn Tín không cho phép mình gục ngã. Ông nhanh chóng lấy lại tinh thần, tập trung vào nhiệm vụ trước mắt: cứu chữa những người bị thương và cùng đồng đội làm công tác thương binh, tử sĩ.

5. Tiếp tục hành quân giữa bom đạn

Sau khi hoàn thành công việc, ông Tín cùng những người còn sống được đưa về một binh trạm gần đó nghỉ ngơi.

Ngay trong đêm, xe của đơn vị nhận được tin và đến đón ông cùng đồng đội tiếp tục hành quân ra Bắc.

Sự việc cho thấy tinh thần kiên cường của những người lính Trường Sơn: dù vừa trải qua một trận bom khủng khiếp, chứng kiến đồng đội hy sinh, họ vẫn phải tiếp tục lên đường để bảo đảm nhiệm vụ vận tải và chi viện cho chiến trường.

6. Tiếp tục cống hiến sau chiến tranh

Sau ngày đất nước thống nhất, Bùi Văn Tín chuyển sang công tác tại bệnh viện thuộc ngành Công an TP Hà Nội và làm việc tại đây cho đến khi nghỉ hưu.

Những năm tháng chiến đấu trên tuyến Trường Sơn đã trở thành một phần không thể phai mờ trong cuộc đời ông. Những câu chuyện về đồng đội, những trận bom và những lần cứu chữa thương binh không chỉ là ký ức cá nhân mà còn phản ánh sự gian khổ, hy sinh của lực lượng vận tải và quân y trên tuyến đường Trường Sơn.

Qua lời kể của cựu chiến binh Bùi Văn Tín, hình ảnh người chiến sĩ quân y hiện lên đầy trách nhiệm và nhân ái: luôn có mặt ở nơi nguy hiểm nhất để cứu chữa đồng đội, đồng thời sẵn sàng vượt qua nỗi đau mất mát để tiếp tục nhiệm vụ. Những ký ức ấy góp phần làm sáng rõ giá trị của sự hy sinh và tinh thần kiên cường của thế hệ người lính trong những năm tháng chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Người chiến sĩ quân y trên tuyến đường Trường Sơn – Ký ức về những năm tháng gian khổ, hy sinh | Câu chuyện thời hoa lửa