Bài viết

Người Chở Thư Giữa Những Ngày Biên Giới

Đồng Tháp13/05/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Sa Đéc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Hữu Phước, sinh năm 1962, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Khi bước vào tuổi thanh niên, ông tham gia lực lượng phục vụ tại khu vực biên giới Tây Nam trong thời kỳ bảo vệ Tổ quốc. Là người nhanh nhẹn, cẩn thận và có tinh thần trách nhiệm cao, ông được giao nhiệm vụ chuyển công văn, thư từ và thông tin liên lạc giữa các đơn vị đóng quân. Những năm ấy, phương tiện liên lạc còn rất hạn chế. Nhiều khu vực đóng quân nằm sâu trong rừng hoặc cách xa nhau hàng chục cây số nên việc chuyển thư từ, tài liệu chủ yếu phải thực hiện bằng đường bộ hoặc ghe xuồng nhỏ. Công việc của ông Lê Hữu Phước tuy thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Những lá thư từ gia đình, những công văn chỉ đạo hay tin tức từ tuyến sau đều góp phần tiếp thêm tinh thần cho cán bộ, chiến sĩ nơi biên giới. Một tình tiết khiến nhiều đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1984. Hôm ấy, ông nhận nhiệm vụ mang một túi công văn và thư từ đến đơn vị đóng quân nằm sâu trong vùng rừng ngập nước. Trời vừa về chiều thì mưa lớn kéo đến, con đường đất nhỏ nhanh chóng biến thành bùn lầy khó đi. Khi đang men theo lối mòn ven rừng, ông phát hiện cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con mương đã bị nước cuốn lệch khỏi vị trí. Nếu quay lại, việc chuyển công văn sẽ chậm nhiều giờ trong khi đơn vị phía trước đang chờ thông tin khẩn. Không chần chừ, ông Lê Hữu Phước tìm một thân tre gần đó để chống làm điểm tựa rồi cẩn thận mang túi tài liệu vượt qua đoạn nước chảy xiết. Giữa lúc di chuyển, chân ông bất ngờ trượt xuống bùn sâu khiến cả người suýt ngã xuống dòng nước. Điều đầu tiên ông làm không phải giữ mình mà là ôm chặt túi công văn lên cao để tránh bị ướt. Sau đó, ông mới cố bám vào gốc cây ven bờ để leo lên tiếp tục hành trình. Quần áo lấm đầy bùn đất, đôi dép gần như đứt quai vì đi đường ngập nước, nhưng ông vẫn kiên trì băng rừng suốt nhiều giờ trong đêm tối. Đến nơi, túi công văn và những lá thư gửi cho chiến sĩ vẫn còn nguyên vẹn. Nhiều người xúc động khi nhận được tin tức từ gia đình sau nhiều tháng xa nhà. Một đồng đội cũ kể lại: “Hồi đó thư nhà quý lắm. Anh Phước dù mưa gió vẫn cố mang tới nơi cho anh em”. Nhắc lại chuyện cũ, ông Lê Hữu Phước chỉ cười hiền: “Mình cực chút cũng được, miễn anh em nhận được tin từ gia đình là vui rồi”. Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng hình ảnh người thanh niên lặng lẽ mang thư giữa rừng mưa năm ấy vẫn còn trong ký ức nhiều đồng đội. Không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, ông Lê Hữu Phước vẫn góp phần giữ vững tinh thần và sự gắn kết của những người làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Câu chuyện của ông là một “hoa lửa” bình dị nhưng đầy cảm động — được tạo nên từ trách nhiệm, lòng tận tụy và những bước chân âm thầm vượt qua gian khó vì đồng đội và nhiệm vụ chung của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn