NGƯỜI CÓ CÔNG CÁCH MẠNG
Ngô Thị Lan, sinh ngày 12/03/1948, quê quán xã Quảng Thắng, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa.
ôi là Ngô Thị Lan, sinh ngày 12/03/1948, quê quán xã Quảng Thắng, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa. Năm nay đã 75 tuổi, mái tóc bạc trắng, nhưng ký ức về những ngày gian khổ giúp đỡ cách mạng vẫn còn in sâu trong tâm trí.
Năm 1965, khi tôi vừa tròn 17 tuổi, quê hương tôi đang chịu sự kiểm soát gắt gao của địch. Không còn cách nào khác, tôi cùng vài người thân trong làng âm thầm vận chuyển lương thực, thuốc men, thông tin cho các cán bộ cách mạng và du kích địa phương.
Ngày ấy, tôi nhớ rõ, mỗi lần đi qua những cánh đồng hoang, rừng núi, tim đập rộn ràng vì sợ bị phát hiện, nhưng lòng vẫn kiên định: “Một hạt gạo, một mẩu thuốc cũng là góp phần cho đất nước.”
Trong thời gian này, tôi quen anh Phạm Văn Tuấn, sinh năm 1945, quê xã Tân Trường, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa – một cán bộ cách mạng đang hoạt động bí mật trong vùng. Anh Tuấn đã chỉ dẫn tôi cách ẩn náu, chuyển tài liệu và liên lạc an toàn. Nhiều lần, chúng tôi suýt bị quân địch bao vây, nhưng nhờ sự nhanh trí và dũng cảm, chúng tôi vẫn hoàn thành nhiệm vụ.
Năm 1972, tôi được chính quyền cách mạng xác nhận là người có công giúp đỡ cách mạng, tham gia vận chuyển thuốc men, lương thực và đưa cán bộ từ Thanh Hóa ra Bắc nhiều lần. Những ngày ấy, tôi không quản ngại gian khổ, chỉ mong góp sức cho đất nước.
Sau ngày đất nước thống nhất 1975, tôi tiếp tục sống tại quê nhà, chăm lo gia đình và giáo dục con cháu. Mỗi khi kể lại cho thế hệ trẻ nghe, tôi luôn nhấn mạnh:
“Hòa bình hôm nay có được là nhờ sự dũng cảm và hy sinh thầm lặng của biết bao con người bình dị.”



