NGƯỜI CON ANH DŨNG CỦA VÙNG ĐẤT BÀU MÂY KIÊN CƯỜNG
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, vùng quê Bàu Mây ngày đêm oằn mình trong bom đạn. Nhưng chính nơi ấy đã sinh ra nhiều người con kiên cường, gan dạ, trong đó có ông Ngô Văn Tô.
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, vùng quê Bàu Mây ngày đêm oằn mình trong bom đạn. Nhưng chính nơi ấy đã sinh ra nhiều người con kiên cường, gan dạ, trong đó có ông Ngô Văn Tô.
Hồi còn nhỏ, cậu bé Tô đã quen với tiếng gà gáy trên đồng ruộng, quen những buổi chăn trâu thả diều bên bờ kênh. Cuộc sống nghèo khó nhưng yên bình biết bao. Thế rồi chiến tranh kéo đến. Máy bay gầm rú trên bầu trời, bom đạn làm xóm làng tan hoang. Nhiều ngôi nhà bị cháy, nhiều người dân phải đi sơ tán.
Chứng kiến quê hương đau thương, chàng trai Ngô Văn Tô quyết tâm tham gia cách mạng. Ông trở thành một chiến sĩ giao liên nhanh nhẹn và gan dạ. Công việc của ông rất nguy hiểm: đưa thư, dẫn đường cho cán bộ, vận chuyển thuốc men và lương thực qua những vùng địch kiểm soát.
Có những đêm trời tối đen như mực, ông Tô lặng lẽ băng qua đồng cỏ, men theo những con mương nhỏ để tránh địch. Tiếng chó sủa, tiếng giày lính tuần tra khiến ai cũng hồi hộp. Nhưng ông vẫn bình tĩnh hoàn thành nhiệm vụ.
Một lần, trong lúc đang đưa tài liệu quan trọng cho cán bộ, ông bất ngờ gặp toán lính địch phục kích gần bìa rừng. Biết nếu bị bắt thì tài liệu sẽ rơi vào tay địch, ông nhanh trí giấu tài liệu vào bụi tre rồi đánh lạc hướng quân địch chạy sang hướng khác. Nhờ vậy, tài liệu được giữ an toàn, còn ông bị truy đuổi suốt cả đêm mới thoát được.
Những năm tháng ấy, người dân Bàu Mây luôn đoàn kết một lòng. Ban ngày mọi người ra đồng sản xuất, ban đêm lại bí mật nuôi giấu cán bộ cách mạng. Má Năm đầu xóm thường nấu thêm nồi khoai lang nóng hổi để tiếp tế cho các chú bộ đội. Trẻ em thì làm liên lạc nhỏ, canh chừng khi có lính đi càn.
Ông Ngô Văn Tô luôn nhớ mãi hình ảnh quê hương trong “thời hoa lửa” — thời gian tuy đầy bom đạn nhưng cũng rực sáng tình yêu nước và lòng dũng cảm. Ông thường kể rằng:
— “Bom đạn có thể làm đổ nhà cửa, nhưng không thể làm ngã ý chí của người dân quê mình.”
Sau ngày đất nước hòa bình, ông trở về quê hương sống cuộc đời giản dị bên ruộng đồng Bàu Mây. Mỗi chiều, ông lại ngồi dưới bóng cây kể chuyện kháng chiến cho con cháu nghe. Những câu chuyện ấy giúp các bạn nhỏ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao gian khổ và hy sinh của thế hệ đi trước.
Đến nay, người dân An Tịnh vẫn luôn tự hào nhắc về ông Ngô Văn Tô — người chiến sĩ bình dị đã sống một thời hoa lửa đầy quả cảm trên quê hương Bàu Mây anh hùng.



