NGƯỜI CON ĐẤT CẢNG
Từng quầng lửa bốc cao phía bến cảng, khói bụi phủ mờ mặt sông. Ông siết chặt tay vào cần điều khiển, tim đập dồn nhưng ánh mắt vẫn hướng thẳng lên không trung
Tháng 7 năm 1967, bầu trời Hải Phòng nhiều đêm đỏ rực. Ở khu vực Hồng Bàng, ông Nguyễn Văn Hải khi ấy vừa tròn mười chín tuổi, là pháo thủ cao xạ bảo vệ Cảng – nơi tàu thuyền ra vào giữa thời chiến. Đêm ấy, tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay ập tới, đất trời rung chuyển. Từng quầng lửa bốc cao phía bến cảng, khói bụi phủ mờ mặt sông. Ông siết chặt tay vào cần điều khiển, tim đập dồn nhưng ánh mắt vẫn hướng thẳng lên không trung. Trong suy nghĩ của người lính trẻ khi ấy chỉ có một điều: sau lưng mình là gia đình, là nhân dân, là thành phố. Khẩu đội bám trụ suốt nhiều giờ. Những vệt đạn cao xạ vươn lên, sáng rực như những bông “hoa lửa” nở giữa màn đêm. Có đồng đội bị thương vẫn xin ở lại vị trí. Sự sợ hãi không biến mất, nhưng bị lấn át bởi quyết tâm giữ vững trận địa. Rạng sáng, tiếng động cơ xa dần. Thành phố vẫn đứng vững. Ông Hải ngồi xuống bên mâm pháo, bàn tay còn run nhẹ, nhìn khói tan trên bầu trời. Ông hiểu rằng tuổi trẻ của mình đã được tôi luyện trong chính những đêm hoa lửa ấy. Nhiều năm sau, khi chiến tranh lùi xa, ông trở về đời thường. Mỗi lần kể lại cho thế hệ trẻ nghe, ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào. Với ông, “hoa lửa” không chỉ là ký ức bom đạn, mà là quãng đời đã cháy hết mình vì Tổ quốc.



