Người con gái bên bến đò
Trần Thị Mai – Người con gái bên bến đò
Năm 1972, Trần Thị Mai sống tại một làng nhỏ bên dòng sông ở Quảng Trị. Khi chiến tranh ngày càng ác liệt, Mai tham gia đội giao liên, thường xuyên đưa bộ đội và thương binh qua sông trong những đêm tối.
Mai có dáng người nhỏ bé nhưng rất gan dạ. Mỗi lần đồng đội khuyên cô nghỉ ngơi, Mai chỉ cười:
“Còn người cần qua sông thì tôi còn chèo.”
Một đêm, đơn vị nhận lệnh đưa một số thương binh sang bờ bên kia. Máy bay liên tục quần thảo. Tiếng bom dội xuống khiến mặt sông rung lên.
Mai vẫn đẩy thuyền xuống nước.
Một chiến sĩ trẻ tên Phạm Văn Thành hỏi:
“Cô không sợ sao?”
Mai đáp:
“Sợ chứ. Nhưng các anh đang bị thương.”
Chiếc thuyền lặng lẽ rời bến.
Khi gần đến bờ, một tiếng nổ vang lên. Mai bị thương ở vai nhưng vẫn giữ chặt mái chèo. Cô cố đưa thuyền cập bến rồi mới gục xuống.
Thành và đồng đội lao tới.
Mai chỉ kịp nói:
“Đưa thương binh vào trước…”
Đó là câu cuối cùng của cô.
Sau chiến tranh, Thành nhiều lần trở lại bến sông năm xưa. Anh tìm hỏi người dân về Mai. Không ai biết chính xác nơi cô được chôn cất.
Một buổi chiều, Thành gặp một cụ già và được chỉ đến một gốc cây bên bờ sông.
“Nghe nói cô ấy nằm ở đó.”
Thành đặt bó hoa xuống đất.
Dòng sông vẫn chảy. Những con thuyền chậm rãi qua lại.
Anh nhớ lời Mai năm nào: “Còn người cần qua sông thì tôi còn chèo.”
Thành đứng rất lâu.
Anh hiểu rằng, trong những năm tháng khốc liệt ấy, có những con người không cầm súng nhưng vẫn góp phần làm nên chiến thắng.
Mai đã đưa biết bao người qua sông.
Và cuối cùng, chính dòng sông ấy đã đưa ký ức về cô đi cùng năm tháng.



