Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI CON GÁI ĐẠI ĐỘI 915 HOÀNG THỊ HƯƠNG: ĐI QUA CÁI CHẾT ĐỂ LÀM SỐNG LẠI LỊCH SỬ

Có những ký ức không chỉ nằm lại trong trang sách sử, mà nó vẫn thở, vẫn sống và nhức nhối trong tâm khảm của người ở lại. Hưởng ứng chiến dịch "Ký ức sống mãi", chúng tôi tìm về mảnh đất Thái Nguyên anh hùng để lắng nghe câu chuyện của bác Hoàng Thị Hương – cựu TNXP Đại đội 915, Đội 91 Bắc Thái – người đã bước qua "tọa độ lửa" để kể lại khúc tráng ca bất tử của một thời hoa niên sôi nổi.

Thái Nguyên27/02/2026CLB SINH VIÊN 5 TỐT TUEBA (Trường Đại học Kinh tế và Quản trị kinh doanh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Noel định mệnh và lời thề “Quyết tử”

Ngược dòng thời gian về đêm 24/12/1972, khi cả thế giới đang nguyện cầu bình an, thì tại Ga Lưu Xá, bầu trời Thái Nguyên lại rực đỏ bởi bom đạn B-52. Đó là đêm mà máu của 60 chàng trai, cô gái Đại đội 915 đã hòa vào đất mẹ khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Bác Hương là một trong số ít những nhân chứng may mắn sống sót bước ra từ đống đổ nát hoang tàn ấy.

Trong câu chuyện ngắt quãng bởi những giọt nước mắt, bác kể về những đồng đội ngã xuống khi nhiệm vụ giải tỏa hàng hóa chi viện cho miền Nam vẫn còn dang dở. Sự hy sinh ấy không chỉ là nỗi đau, mà là biểu tượng cao đẹp nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, của tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".


Sứ mệnh của người "giữ lửa"

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng với bác Hương, cuộc chiến đấu chưa bao giờ kết thúc. Đó là cuộc chiến với sự lãng quên. Mang trong mình trọng trách của người sống sót, bác trở thành "pho sử sống", miệt mài tham gia các buổi tọa đàm, gặp gỡ thế hệ trẻ.

Mỗi lời bác kể như những đốm lửa nhỏ, thắp lên trong lòng đoàn viên, sinh viên Đại học Thái Nguyên ngọn lửa của lòng yêu nước và tự hào dân tộc. Bác chính là cầu nối thiêng liêng, đưa thế hệ trẻ hôm nay chạm tay vào quá khứ hào hùng, để hiểu cái giá của hòa bình được đánh đổi bằng xương máu cha anh.

Lời tri ân từ thế hệ hôm nay

Câu chuyện của bác Hoàng Thị Hương và Đại đội 915 anh hùng sẽ mãi là "Trạm ký ức" đỏ thắm trong hành trình trưởng thành của tuổi trẻ Thái Nguyên. Xin nguyện viết tiếp những trang sử vẻ vang ấy bằng trí tuệ và khát vọng cống hiến, xứng đáng với danh xưng con cháu Lạc Hồng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn