Người Con Gái Đất Việt
Ở một làng ven biển miền Trung, có cô gái tên Hoa, sống cùng mẹ già trong căn nhà nhỏ nhìn ra biển. Cha cô đã mất trong một trận chống giặc càn quét làng.
Hoa lớn lên trong nỗi đau nhưng không yếu đuối. Cô học chữ, học y, rồi bí mật tham gia mạng lưới cứu thương cho lực lượng kháng chiến. Ban ngày, cô là cô gái hiền lành chăm sóc mẹ; ban đêm, cô vượt rừng mang thuốc men cho thương binh.
Một lần, trong lúc vận chuyển thuốc, Hoa bị địch chặn đường. Chúng nghi ngờ cô là người liên lạc. Giữa rừng tối, cô bị tra hỏi. Nhưng Hoa giữ im lặng, không hé lộ một thông tin nào.
Chúng dùng đủ cách uy hiếp, nhưng cô chỉ nhìn thẳng, ánh mắt bình tĩnh lạ thường. Trong đầu cô lúc ấy chỉ hiện lên hình ảnh mẹ già và những người lính đang chờ thuốc cứu mạng.
Cuối cùng, nhờ một trận tập kích của lực lượng du kích, Hoa được giải cứu. Nhưng từ hôm đó, tên cô được nhắc đến như một biểu tượng của sự kiên cường.
Sau chiến tranh, Hoa trở về làng, tiếp tục làm nghề y. Cô không kể nhiều về quá khứ, chỉ lặng lẽ giúp đỡ người dân như cách cô đã từng giúp những người lính năm xưa.



