NGƯỜI CON GÁI GÁNH CẢ TRẬN ĐỊA TRÊN VAI: HUYỀN THOẠI BÊN CẦU HÀM RỒNG
Truyện kể lịch sử về người anh hùng Trương Thị Tuyển
Thanh Hóa, những ngày tháng 4 năm 1965, bầu trời không còn màu xanh của mây cụm, nó chỉ còn một màu xám xịt của khói bom và những vệt chớp lửa chói lòa của pháo cao xạ. Cầu Hàm Rồng lúc bấy giờ không chỉ là một công trình bằng thép, nó là "yết hầu", là yết điểm huyết mạch nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam. Để chặt đứt mạch máu này, không quân Mỹ đã huy động hàng trăm lượt máy bay "Thần sấm", "Con ma", trút xuống đây hàng nghìn tấn bom đạn mỗi ngày với ý đồ san phẳng cả một vùng hạ lưu sông Mã. Giữa cái nắng hầm hập của miền Trung quyện với mùi thuốc súng khét lẹt đến nghẹt thở, một cô gái nhỏ nhắn xuất hiện. Đó là Ngô Thị Tuyển, khi ấy chị mới vừa tròn 19 tuổi, cái tuổi đẹp nhất của đời người con gái. Chị chỉ cao vỏn vẹn 1m50, nặng đúng 42kg – nhỏ bé đến mức người ta tưởng chừng một cơn gió Lào cũng có thể thổi bay. Nhưng chính cơ thể mảnh mai ấy lại chứa đựng một ý chí thép, một ngọn lửa rực cháy mà không một loại bom đạn nào có thể dập tắt. Ngày 3 và 4 tháng 4 năm 1965, trận chiến tại Hàm Rồng lên đến đỉnh điểm khốc liệt. Máy bay địch lao xuống như những con diều hâu khát máu, bom nổ rung chuyển cả đất trời, mặt sông Mã dựng lên những cột nước cao hàng chục mét. Các mâm pháo cao xạ của ta đánh trả quyết liệt, nòng súng đỏ rực vì nhả đạn liên tục. "Đạn! Tiếp đạn cho pháo thủ ngay! Pháo sắp hết đạn rồi!" – Tiếng chỉ huy gào lên át cả tiếng bom. Lúc bấy giờ, xe tiếp vận không thể vào sát trận địa vì đường xá đã bị bom đánh nát vụn, chỉ còn những hố bom sâu hoắm bốc khói nghi ngút. Giữa làn mưa bom bão đạn, Ngô Thị Tuyển không một chút do dự, chị lao thẳng vào kho đạn. Trước mắt chị là những hòm đạn pháo 57 ly nặng trịch. Mỗi hòm đạn nặng tới 98kg – tức là gấp hơn hai lần trọng lượng cơ thể chị. Ở điều kiện bình thường, hai nam thanh niên lực lưỡng khiêng một hòm đạn này cũng đã thấy vất vả. Nhưng trong giây phút sinh tử, khi nhìn thấy các anh pháo thủ đang gồng mình giữ trận địa, trong đầu người con gái ấy chỉ có một ý nghĩ duy nhất: "Pháo không được câm họng. Cầu không được đổ!"
Chị Tuyển ghé vai vào hòm đạn. Tiếng xương khớp kêu rắc rắc dưới sức nặng kinh hoàng của khối thép, mồ hôi chảy ròng ròng hòa cùng bụi đường và khói súng. Chị gồng mình, đôi chân nhỏ bé bám chặt vào mặt đất cày xới, và rồi một điều kỳ diệu đã xảy ra: Chị nhấc bổng hòm đạn lên vai và bắt đầu chạy. Chị không đi, chị chạy. Chị chạy băng qua những triền đê bị băm nát, vượt qua những hố bom còn rực lửa, dưới làn đạn vạch đường tím ngắt của máy bay địch. Hình ảnh người con gái 42kg vác hòm đạn 98kg trên vai, rạp mình lao đi giữa bão lửa đã trở thành một biểu tượng bất diệt. Sức mạnh ấy không đến từ cơ bắp, nó đến từ lòng căm thù giặc tột độ và một tình yêu quê hương mãnh liệt. "Hoa lửa" Ngô Thị Tuyển lúc đó không còn là một cá nhân, chị đã trở thành sức mạnh tổng lực của cả một dân tộc đang đứng lên bảo vệ mảnh đất của mình. Đêm đó, nhờ những hòm đạn kịp thời của chị và đồng đội, trận địa pháo Hàm Rồng đã bắn rơi hàng chục máy bay Mỹ, giữ vững cây cầu huyết mạch. Khi trận đánh tạm ngưng, người ta thấy chị Tuyển ngồi bệt xuống bên mép chiến hào, đôi vai sưng tấy, rướm máu vì sức nặng, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực niềm vui thắng trận. Bom đạn rồi cũng tan đi, nhưng nhịp cầu Hàm Rồng vẫn đứng vững như một nhân chứng thép bên dòng sông Mã cuộn trào. Mỗi khi nhìn về phía những triền đê từng bị xới tung bởi thuốc nổ, người ta vẫn như thấy bóng dáng người con gái nhỏ bé ấy đang gồng mình chạy đua với tử thần để giữ cho pháo không được câm họng. Thanh xuân của chị không tan biến vào hư không, mà nó đã hóa thân thành sức mạnh để những chuyến tàu, chuyến xe chi viện cho tiền tuyến được lăn bánh an toàn giữa những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến. "Hoa lửa" Ngô Thị Tuyển chưa bao giờ tắt, nó chuyển hóa từ sức nặng 98kg trên đôi vai gầy năm nào thành ngọn lửa trách nhiệm và khát vọng của thế hệ trẻ hôm nay. Sống không chỉ là tồn tại qua ngày, mà là phải sống sao cho "rực cháy" – bền bỉ và kiêu hãnh như người con gái bên dòng sông Mã, để mỗi bước chân ta đi trên mặt đất bình yên này đều xứng đáng với những nhịp chạy phi thường của một thời đại hoa lửa anh hùng.


