Thân nhân liệt sĩ, người có công

Người con gái giữ chiếc khăn tay cuối cùng của cha liệt sĩ

Câu chuyện kể về người con gái suốt hơn nửa thế kỷ gìn giữ chiếc khăn tay của người cha liệt sĩ như giữ lại hơi ấm cuối cùng của cha mình.

Hà Tĩnh20/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Phạm Thị Hồng mới ba tuổi khi cha hy sinh ở chiến trường miền Nam. Ký ức về cha trong bà gần như là khoảng trống, bởi tuổi thơ quá nhỏ chưa kịp lưu giữ một khuôn mặt rõ ràng.

Tất cả những gì bà biết về cha đều qua lời kể của mẹ.

Mẹ bảo cha là người hiền, ít nói nhưng rất thương vợ con.

Trước ngày lên đường, cha mua một chiếc khăn tay trắng nhỏ, góc khăn có thêu tên mình bằng chỉ xanh.

Ông nói khi nào nhớ nhà sẽ lấy khăn ra lau mặt cho đỡ nhớ.

Năm 1973, giấy báo tử gửi về.

Cùng với một ít đồ dùng cá nhân, đơn vị gửi lại cho gia đình chiếc khăn tay ấy.

Khăn đã cũ.

Một góc có vết cháy sém.

Nhưng tên ông vẫn còn nguyên.

Mẹ bà ôm chiếc khăn khóc suốt nhiều ngày.

Từ nhỏ, mỗi lần nhớ cha, bà Hồng lại xin mẹ cho cầm chiếc khăn.

Bà áp nó lên mặt như thể đang chạm vào người cha mà mình chưa từng nhớ rõ.

Lớn lên, đi lấy chồng, sinh con, chiếc khăn ấy vẫn được bà cất kỹ trong hộp gỗ nhỏ.

Có lần nhà bị ngập nước lớn, bà ôm chiếc hộp chạy ra trước tiên, quên cả nhiều đồ đạc khác.

Con cháu hỏi sao bà quý chiếc khăn cũ đến vậy.

Bà chỉ cười mà mắt đỏ hoe:
“Vì đây là điều duy nhất cha tôi còn để lại.”

Nhiều năm qua, chiếc khăn tay nhỏ đã úa màu thời gian.

Nhưng với người con gái ấy, đó không chỉ là mảnh vải cũ — mà là hơi ấm cuối cùng của một người cha chưa kịp trở về ôm con thêm một lần nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn