Người con liệt sĩ (2)
Có lẽ bà ngoại tôi sinh cậu Chữ lúc đã 47 tuổi nên vóc dáng cậu nhỏ nhắn, không to cao như hai cậu trước
Có lẽ bà ngoại tôi sinh cậu Chữ lúc đã 47 tuổi nên vóc dáng cậu nhỏ nhắn, không to cao như hai cậu trước. Bù lại cậu có nước da trắng hồng và thổi sáo rất hay. Cậu tôi ra dạy ở xã Quảng Long (huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình cũ).Cậu ra dạy được 2 năm thì dẫn về một cô giáo người bên kia sông ra mắt với gia đình. Ông ngoại tôi không nói gì nhưng bà ngoại tôi cứ kiên quyết bắt cậu phải bỏ cô giáo đó để lấy cô láng giềng, nhà bên cạnh. Dù năm đó sức khỏe chỉ đạt B2 vì không đủ cân nặng nhưng cậu vẫn xung phong đi bộ đội. Cậu nói với bà ngoại: “Trong ba người con trai thì anh Dán bị bệnh, anh Khiêm lại đang làm chủ tịch xã Cự Nẫm, một xã có hai lần anh hùng trong cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ cứu nước. Nhà mình không có ai đi bộ đội cả, lần này đi đánh giặc xong con sẽ về cưới vợ”.



