Người mẹ chèo đò giữa bom đạn
Không phải ai trong lịch sử cũng cầm súng ra trận, nhưng có những con người thầm lặng mà sự hi sinh của họ cũng lớn lao không kém bất kỳ người lính nào. Với mình, hình ảnh của Mẹ Suốt – người mẹ chèo đò trên sông Nhật Lệ – chính là một câu chuyện như thế.
Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sống ở Quảng Bình – mảnh đất gánh chịu rất nhiều bom đạn trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam. Khi chiến tranh nổ ra, thay vì rời đi để tìm nơi an toàn, mẹ lại chọn ở lại, làm một công việc tưởng chừng đơn giản: chèo đò đưa bộ đội qua sông.
Nhưng đó không phải là một chuyến đò bình thường. Dưới bầu trời luôn có thể vang lên tiếng máy bay, giữa làn bom rơi bất cứ lúc nào, mẹ vẫn ngày ngày chèo đò. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với cái chết. Con đò nhỏ bé chở theo không chỉ là những người lính, mà còn là hi vọng, là niềm tin vào ngày đất nước được giải phóng.
Điều khiến mình thực sự xúc động là: mẹ không phải người trẻ, cũng không phải người được huấn luyện chiến đấu. Mẹ chỉ là một người phụ nữ bình thường, đã đi qua gần hết cuộc đời. Nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, mẹ lại trở thành một “chiến sĩ” theo cách của riêng mình.
Có những ngày bom rơi dày đặc, nước sông cuộn lên, nhưng mẹ vẫn không dừng lại. Với mẹ, nếu mình không chèo đò, bộ đội sẽ không qua được sông. Và nếu họ không qua được, thì chiến đấu sẽ bị gián đoạn. Suy nghĩ giản dị ấy lại mang một ý nghĩa vô cùng lớn lao.
Mẹ Suốt đã hi sinh trong một trận bom khi đang làm nhiệm vụ. Sự ra đi của mẹ không chỉ là mất mát của gia đình, mà còn là nỗi đau của cả một vùng quê, của những người lính từng được mẹ đưa qua sông.
Trong thời bình hôm nay, khi tụi mình đi qua những cây cầu vững chắc, có lẽ ít ai nghĩ rằng đã từng có một con đò nhỏ, và một người mẹ già, ngày ngày chèo qua làn bom đạn để giữ cho mạch sống của chiến trường không bị đứt đoạn.
Câu chuyện về mẹ Suốt không ồn ào, không hào nhoáng, nhưng lại chạm đến một điều rất thật: lòng yêu nước không nhất thiết phải thể hiện bằng những điều lớn lao, mà đôi khi nằm trong những việc giản dị nhất – miễn là ta dám làm đến cùng.
“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng hình ảnh người mẹ chèo đò ấy vẫn như một dòng sông lặng lẽ chảy trong ký ức dân tộc. Và với mình, đó là một lời nhắc nhẹ nhàng mà sâu sắc: sống sao cho xứng đáng với những bình yên mà mình đang có hôm nay.



