Người con xa quê
Huỳnh Đức Long đã đi rất xa khỏi quê nhà.
Những con đường chiến tranh nối dài trước mắt.
Nhưng mỗi khi có thời gian nghỉ, anh lại nhớ về nơi mình sinh ra.
Nhớ mái nhà.
Nhớ tiếng người thân.
Nhớ những ngày chưa có chiến tranh.
Nỗi nhớ ấy không làm người lính yếu đi.
Trái lại, nó nhắc anh vì sao mình phải cố gắng.
Người lính đi xa không phải để quên quê hương, mà để một ngày quê hương được bình yên.



