Người cõng thương binh
Ông Phàng A Chứ từng cõng thương binh vượt núi. Con đường gập ghềnh, mỗi bước đi đều khó khăn.
Ông nhớ rõ một người lính bị thương nặng, luôn xin ông bỏ lại để đi nhanh hơn. Nhưng ông không đồng ý. Ông nói: “Còn sống là còn hy vọng.”
Cuối cùng, họ đến được trạm cứu thương. Người lính ấy sống sót.



