NGƯỜI CÕNG TÔI QUA LỬA ĐẠN
Ông Nguyễn Văn Lâm nhập ngũ năm 1967, khi mới tròn 19 tuổi. Ông thuộc Đại đội 7, Tiểu đoàn 3, chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị trong những năm khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Người gắn bó thân thiết nhất với ông là chiến sĩ Trần Quốc Hưng – một chàng trai cao gầy, hiền lành nhưng vô cùng gan dạ.
Tháng 9 năm 1971, trong một trận đánh ác liệt tại cao điểm 241, đơn vị của ông Lâm bị pháo địch bắn dữ dội. Khi đang vận chuyển đạn ra tuyến trước, một quả pháo nổ gần, khiến ông Lâm bị mảnh đạn găm vào chân, không thể tự di chuyển. Máu chảy nhiều, bom đạn vẫn gầm rú trên đầu, cái chết cận kề từng phút.
Giữa làn khói lửa mù mịt, anh Hưng lao đến. Không chút do dự, anh cõng ông Lâm trên lưng, men theo giao thông hào bị sập một nửa, vừa bò vừa kéo. Nhiều lần đạn bắn sượt qua, đất đá văng trúng người, nhưng anh Hưng vẫn nghiến răng chịu đựng, chỉ nói một câu ngắn gọn:
“Còn sống là còn đồng đội, không bỏ nhau lại phía sau.”
Ra đến trạm quân y dã chiến, anh Hưng kiệt sức ngã gục. Hai ngày sau, trong một trận phản kích mới, anh đã anh dũng hy sinh khi che chắn cho tổ trinh sát rút lui. Ông Lâm được cứu sống, nhưng suốt đời mang trong tim món nợ ân tình không bao giờ trả được.
Hơn 50 năm trôi qua, mỗi dịp 27/7 hay 22/12, ông Lâm lại về nghĩa trang liệt sĩ thắp hương cho đồng đội. Ông thường kể cho thế hệ trẻ nghe câu chuyện về người đã cõng mình qua lửa đạn, để nhắc nhở rằng:
👉 Tình đồng chí không chỉ là cùng chiến đấu, mà là sẵn sàng hy sinh vì nhau.
👉 Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người lính.



