Cựu Thanh niên xung phong

Người cuối cùng rời bếp

Trong đội thanh niên xung phong, bà Trần Thị Lan thường là người cuối cùng rời bếp vì muốn giữ lại phần ăn cho đồng đội trở về muộn. Công việc hậu cần âm thầm ấy không có tiếng vỗ tay hay ghi nhận, nhưng lại đem đến sự ấm áp cho những người trẻ cùng trải qua những năm tháng gian khó.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Trần Thị Lan kể rằng những năm làm thanh niên xung phong, ngoài công việc trên tuyến đường, mỗi người còn có những nhiệm vụ riêng để duy trì sinh hoạt của cả đội. Bà thường phụ trách việc chuẩn bị bữa ăn và nhiều lần là người cuối cùng rời bếp.

Những hôm đồng đội làm nhiệm vụ trở về muộn, bà cố gắng giữ lại phần cơm và thức ăn để mọi người có thể ăn ngay khi về đến nơi. Có hôm chính bà cũng mệt sau một ngày dài, nhưng nghĩ đến những người bạn còn ở ngoài đường, bà lại cố chờ thêm.

Một người bạn từng bảo bà cứ ăn trước rồi nghỉ, nhưng bà chỉ nhẹ nhàng nói rằng nếu mọi người về mà không có gì ăn thì tội. Câu nói giản dị ấy khiến những người trong đội nhớ mãi.

Bà không nghĩ mình đang làm một điều đặc biệt. Trong suy nghĩ của bà, chăm lo cho người cùng đơn vị cũng là một phần của nhiệm vụ. Một bát cơm nóng sau nhiều giờ làm việc đôi khi không chỉ giúp người ta no mà còn đem lại cảm giác rằng phía sau mình luôn có những người quan tâm.

Sau chiến tranh, bà chưa bao giờ kể câu chuyện ấy như một thành tích. Nhưng mỗi lần gặp lại đồng đội, mọi người vẫn nhắc đến những buổi tối bên bếp lửa và những phần cơm bà giữ lại.

Bà thường cười và nói đó chỉ là một việc nhỏ. Nhưng chính những việc nhỏ ấy đã làm nên sự ấm áp của một tập thể, giúp những người trẻ trong hoàn cảnh khắc nghiệt vẫn cảm nhận được tình thân và sự sẻ chia. Với bà, ký ức về căn bếp năm xưa chính là một trong những ký ức đẹp nhất của tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn