NGƯỜI CỰU BINH SỬA XE ĐẠP
Sau khi trở về, ông Mẫn không có vốn để làm ăn.
Ông tìm một chiếc xe đạp cũ, sửa lại rồi dùng nó đi khắp làng.
Ai có xe hỏng, ông sửa.
Ban đầu chỉ là việc kiếm sống.
Nhưng dần dần, ông nhận ra mình thích công việc ấy.
Ông mở một cửa hàng nhỏ.
Cửa hàng chỉ có vài chiếc xe dựng bên ngoài và một chiếc bàn gỗ đầy dụng cụ.
Trẻ con trong làng thường đến.
Có đứa xe tuột xích.
Có đứa thủng săm.
Có đứa chỉ muốn bơm bánh.
Ông sửa hết.
Có khi không lấy tiền.
Ông nói trẻ con đi học mà xe hỏng thì phải sửa trước.
Một trong những đứa trẻ ấy sau này trở thành kỹ sư cơ khí.
Ngày về quê, anh ghé cửa hàng.
Ông Mẫn đã già.
Anh nói ngày trước bác sửa xe cho cháu nhiều lần.
Ông không nhớ.
Anh thì nhớ.
Anh bảo những lần ấy khiến anh thích máy móc.
Ông Mẫn cười.
Ông nói mình chỉ sửa vài cái xe.
Anh đáp rằng với bác là vài cái xe, nhưng với cháu đó là một phần tuổi thơ.
Hai người ngồi bên cửa hàng.
Anh nhìn những dụng cụ cũ.
Ông nhìn người học trò năm nào.
Cuối buổi, anh tặng ông một bộ dụng cụ mới.
Ông nhận nhưng vẫn giữ bộ cũ.
Anh hỏi sao không bỏ.
Ông nói đồ nghề cũ đã cùng ông đi qua cả đời.
Cửa hàng nhỏ sau đó vẫn mở.
Không phải để kiếm thật nhiều tiền.
Mà vì ông muốn tiếp tục công việc từng giúp ông dựng lại cuộc sống.
Mỗi chiếc xe được sửa xong lại lăn bánh trên đường.
Ông nhìn theo.
Ông thích nhất khoảnh khắc ấy.
Một vật tưởng như không thể chạy nữa, sau khi được sửa lại, lại có thể tiếp tục đi.
Ông bảo cuộc đời con người đôi khi cũng vậy.



