NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ VƯỜN RAU
Bà Yến trồng rau quanh nhà.
Mảnh vườn không lớn.
Nhưng mùa nào cũng có thứ để hái.
Rau muống.
Cải.
Mồng tơi.
Hành.
Ngày trước, bà từng trồng rau để chia cho những người đi qua.
Bà không nhớ mình đã cho bao nhiêu.
Chỉ nhớ rằng ai cần thì hái.
Sau này, con cháu muốn bỏ vườn để xây thêm nhà.
Bà không đồng ý.
Bà bảo chừa một ít đất.
Không cần nhiều.
Chỉ cần đủ trồng rau.
Mảnh vườn tồn tại qua nhiều năm.
Các cháu lớn lên.
Có đứa đi làm xa.
Mỗi lần về, chúng lại ra vườn hái rau.
Bà nói ăn rau mình trồng mới ngon.
Một đứa cháu cười bảo rau mua ngoài chợ cũng giống nhau.
Bà nói không giống.
Rau trong vườn có công sức.
Có đất.
Có nước.
Có người chăm.
Sau khi bà mất, con cháu tiếp tục giữ vườn.
Họ không trồng để bán.
Chỉ trồng để gia đình có rau sạch và để nhớ bà.
Mỗi lần hái một mớ rau, họ lại nhớ đôi bàn tay đã từng gieo hạt.
Một mảnh vườn nhỏ đã trở thành ký ức sống động về một người phụ nữ dành cả đời chăm sóc gia đình và những người xung quanh.



