Người dân chạy loạn
Người dân chạy loạn
Tôi ôm chặt đứa con nhỏ vào lòng, chạy giữa làn khói lửa mịt mù. Tiếng pháo nổ dồn dập phía sau khiến tim tôi thắt lại, mỗi bước chân như nặng thêm. Ngôi nhà nhỏ của tôi vừa bị trúng đạn, mái tranh bốc cháy dữ dội. Tôi không kịp mang theo bất cứ thứ gì, chỉ biết bế con mà chạy. Xung quanh, người dân hò nhau chạy tán loạn, tiếng khóc, tiếng gọi vang lên khắp nơi. Tôi quay đầu nhìn lại, thấy pháo đài chìm trong khói lửa, nhưng những người lính vẫn đứng đó, không hề lùi bước. Họ như bức tường chắn giữa chúng tôi và cái chết. Điều đó khiến tôi vừa đau xót vừa biết ơn. Tôi siết chặt con hơn, cố chạy xa khỏi vùng nguy hiểm. Trong lòng tôi chỉ có một mong muốn duy nhất: con mình phải sống sót. Dù mất hết, chỉ cần còn con, tôi sẽ làm lại từ đầu.



