Cựu chiến binh

NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG BẰNG LỤA TRẮNG

Hải Phòng16/01/2026Bùi Văn Quân (Đoàn xã Khúc Thừa Dụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đèo Đá Đẽo những năm tháng ấy không chỉ là một địa danh, nó là một nỗi khiếp sợ. Những vách đá vôi dựng đứng bị bom cày nát, trơ trụi như những bộ xương trắng hếu giữa rừng già. Đêm đó, chú Tuấn cầm lái chiếc xe tải Giải phóng chở đầy đạn dược và 4 thương binh nặng từ mặt trận Đường 9 rút ra.

Trời mưa như trút nước, thứ mưa rừng Quảng Bình xối xả khiến mặt đường đất đỏ nhão nhẹo như cháo loãng. Đèn gầm của xe vốn đã yếu, nay lại bị một mảnh pháo chém đứt dây từ chập tối. Chú Tuấn phải lái xe trong bóng tối đặc quánh, chỉ dựa vào trí nhớ và những tia chớp lóe lên xé toạc bầu trời.

Khi xe bò đến lưng chừng đèo, nơi có khúc cua tay áo ngặt nghèo nhất, một bên là vách đá dựng, một bên là vực sâu không đáy, xe bỗng khựng lại. Sương mù ập xuống, dày đến mức chú không còn nhìn thấy nắp ca-pô xe mình đâu nữa. Chú Tuấn toát mồ hôi hột, tay lái run rẩy. Dừng lại lúc này là chết, vì pháo tọa độ của địch cứ 15 phút lại quét qua một lần.

“Anh Tuấn, dừng lại là nó nã cháy cả xe đấy!” – Một chiến sĩ công binh tên Minh, đang trực chốt giao thông gần đó, chạy lại phía cửa xe hét lên qua tiếng gió rít.

“Mất đèn rồi Minh ơi! Sương thế này anh chịu chết, lái là xuống vực cả lũ!” – Chú Tuấn gầm lên trong tuyệt vọng.

Minh không nói không rằng. Trong ánh sáng mờ ảo của một quả pháo sáng vừa vụt lên phía xa, chú Tuấn thấy Minh vội vàng cởi phăng chiếc áo lót bằng lụa trắng – món quà mà mẹ cậu đã may cho trước ngày đi lính. Cậu vớ lấy một cành cây khô, buộc chiếc áo vào đầu cậy.

“Anh nhìn theo vệt trắng này mà đi! Em đứng sát mép vực, hễ thấy bóng áo em là anh cứ bám theo. Nếu anh thấy vệt trắng mất đi, tức là anh phải bẻ lái gấp, nếu không là cả hai cùng xuống vực!”

Nói rồi, Minh lao lên phía trước. Chú Tuấn nín thở, cài số thấp nhất, để xe bò từng xăng-ti-mét. Giữa màn đêm đen kịt và sương mù xám xịt, bóng chiếc áo lụa trắng của Minh hiện lên như một đốm sáng lẻ loi nhưng kiên cường. Minh đi giật lùi, đôi chân trần bấm chặt vào bùn đất trơn trượt ngay sát mép vực thẳm. Có những đoạn cua gấp, chú Tuấn thấy bóng Minh suýt nữa thì chao đảo mất hút, tim chú như nhảy ra khỏi lồng ngực.

"Đi đi anh! Bám sát vào!" – Tiếng Minh thỉnh thoảng lại vang lên, lọt thỏm giữa tiếng gầm rú của động cơ xe và tiếng pháo nổ rung chuyển đất trời phía sau lưng.

Cứ thế, bóng lưng trắng ấy dẫn đường cho chú Tuấn đi qua 5 cây số đèo dốc tử thần. Khi xe vừa cán qua đỉnh đèo, đến đoạn đường bằng, chú Tuấn phanh gấp, nhảy xuống xe, định ôm chầm lấy người anh em dũng cảm. Nhưng khi vừa chạm vào vai Minh, chú Tuấn sững người.

Chiếc áo lụa trắng lúc này đã không còn trắng nữa. Nó đẫm máu. Vết thương do mảnh đạn trên vai Minh từ trận bom chiều nay đã toác ra, máu chảy ròng ròng xuống tấm lưng gầy. Minh đứng đó, hơi thở đứt quãng, khuôn mặt tái mét vì mất máu và lạnh, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc: “Thông rồi... anh đi mau... cứu anh em thương binh trên xe... nhanh lên...”

Minh ngã quỵ xuống bùn đen ngay sau câu nói đó. Chú Tuấn chỉ kịp bế xốc cậu lên cabin, nước mắt hòa cùng nước mưa mặn chát. Suốt cuộc đời cầm lái sau này, qua bao nhiêu vạn dặm hành trình, chú Tuấn bảo chú không bao giờ quên được cái màu trắng liêu trai của chiếc áo lụa ấy. Nó không chỉ là màu vải, nó là màu của sự hy sinh, là ngọn đèn hoa đăng thiêng liêng nhất dẫn lối cho những người lính đi qua bóng tối của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI DẪN ĐƯỜNG BẰNG LỤA TRẮNG | Câu chuyện thời hoa lửa