Người dẫn đường trong sương
Người dẫn đường trong sương
Tên tôi là Vàng A Dê. Tôi lớn lên trong rừng, thuộc từng con đường mòn. Khi bộ đội đến, tôi tình nguyện dẫn đường. Sương mù dày đặc, có lúc không thấy nổi bàn tay trước mặt, nhưng tôi vẫn biết phải đi đâu. Có lần chúng tôi suýt rơi vào vòng vây, nhờ đổi hướng kịp thời mà thoát. Tôi không cầm súng, nhưng tôi biết nếu đi sai đường, cả đơn vị sẽ gặp nguy hiểm. Vì vậy, từng bước chân đều phải chắc chắn.



