Người đi cuối đoàn
Trong một đêm hành quân, Ông Phạm Đức Long luôn đi cuối đội hình để quan sát và hỗ trợ những người phía sau. Nhiều năm sau, Ông vẫn nhớ rằng chiến tranh dạy mình không chỉ biết tiến lên mà còn phải biết ngoái lại, bởi phía sau mình là đồng đội.
Ông Phạm Đức Long nhập ngũ năm 1973. Đơn vị của Ông thường hành quân vào ban đêm để tránh máy bay và giữ bí mật.
Trong mỗi chuyến đi, Ông Long thường nhận phần đi phía cuối. Đó không phải vị trí dễ dàng. Người đi sau phải quan sát đường, kiểm tra xem có ai tụt lại hay không.
Ông nhớ có một đêm mưa rất lớn. Con đường rừng trở nên lầy lội. Một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bị trượt chân, chiếc ba lô rơi xuống khe đất.
Mọi người phía trước vẫn tiếp tục di chuyển theo đội hình.
Ông Long quay lại.
Ông không chỉ giúp người chiến sĩ nhặt lại ba lô mà còn cõng bạn qua đoạn đường trơn. Khi bắt kịp đơn vị, người chiến sĩ nói cảm ơn.
Ông chỉ đáp: “Cùng đơn vị thì phải vậy thôi.”
Sau này, Ông Long mới hiểu câu nói tưởng như rất bình thường ấy lại là một trong những điều quan trọng nhất của tình đồng đội.
Chiến tranh khiến mỗi người phải đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng khiến những con người xa lạ trở thành người thân.
Nhiều năm sau ngày trở về, Ông Long vẫn có thói quen khi đi cùng bạn bè thì thường đi phía sau. Mọi người trêu rằng Ông “quen nghề”.
Ông cười.
Ông bảo: “Ngày trước đi sau để không ai bị bỏ lại. Bây giờ cũng vậy, chỉ khác là không còn tiếng súng.”
Với Ông Long, tình đồng đội không nằm ở những lời nói lớn lao. Nó nằm trong việc người này luôn nhớ nhìn về phía người kia.



