Người Đi Qua Mưa Bom
“Người Đi Qua Mưa Bom” kể về Nguyễn Văn Mận (sinh năm 1949, quê Hà Bắc, Hải Phòng) nhập ngũ năm 1966. Là người lính vận tải trên tuyến Trường Sơn, anh dũng cảm mở đường giữa bom đạn, góp phần giữ vững mạch chi viện trong những năm tháng thời hoa lửa.
Năm 1966, Nguyễn Văn Mận—chàng trai mười bảy tuổi quê xã Hà Bắc, thành phố Hải Phòng—lên đường nhập ngũ. Tuổi còn rất trẻ, nhưng ánh mắt anh đã sớm mang theo sự cứng cỏi của một thế hệ lớn lên trong chiến tranh. Ngày rời quê, con đường làng phủ đầy bụi đỏ. Mận đi nhanh, không ngoảnh lại nhiều, nhưng trong lòng anh là hình ảnh mẹ đứng lặng nơi cổng, đôi tay vẫn còn vương bùn đất sau buổi làm đồng. Anh được biên chế vào đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của anh là mở đường, dẫn xe và bảo đảm cho những chuyến hàng vượt qua vùng bom đạn. Những ngày đầu, Mận còn lạ lẫm với rừng sâu, với những con đường ngoằn ngoèo và những đêm không ánh đèn. Nhưng chiến tranh không cho phép ai chậm lớn. Chỉ sau một thời gian ngắn, anh đã quen với nhịp sống khắc nghiệt—ban ngày tránh máy bay, ban đêm làm việc. Có những đêm, đoàn xe nối dài trong bóng tối, chỉ nghe tiếng động cơ và tiếng bánh xe nghiến trên đất đá. Mận đi trước, soi đường, đánh dấu những đoạn nguy hiểm. Một lần, sau một trận bom dữ dội, con đường bị phá nát. Nếu không khôi phục kịp, đoàn xe phía sau sẽ bị mắc lại, ảnh hưởng đến cả chiến trường. Không chờ lệnh, Mận cùng đồng đội lao vào làm việc. Đất đá còn nóng, khói bom chưa tan, nhưng họ vẫn dùng cuốc xẻng, tay trần, san lại từng đoạn đường. Bất ngờ, một tiếng nổ chát chúa vang lên—một quả bom nổ chậm phát nổ. Đất đá tung lên, nhiều người ngã xuống. Mận choáng váng, tai ù đi, nhưng khi thấy một đồng đội bị vùi dưới lớp đất, anh lập tức lao đến đào bới. Đôi tay rớm máu, hơi thở gấp gáp, nhưng anh không dừng lại. Khi kéo được đồng đội ra, anh mới ngồi bệt xuống, thở dốc. Nhưng chỉ ít phút sau, anh lại đứng dậy, tiếp tục công việc dang dở. Đêm đó, con đường được nối lại. Đoàn xe tiếp tục lăn bánh. Mận đứng bên đường, nhìn theo ánh đèn mờ dần trong bóng tối. Anh không nói gì, nhưng trong lòng dâng lên một niềm tự hào lặng lẽ. Những tháng ngày sau đó, anh vẫn tiếp tục công việc—đi trước, mở đường, đối mặt với bom đạn mà không chùn bước. Trong ba lô của anh luôn có một chiếc khăn tay cũ—mẹ anh đưa ngày lên đường. Mỗi khi mệt mỏi, anh lại lấy ra, lau vội mồ hôi, như cảm nhận được hơi ấm từ quê nhà. Nguyễn Văn Mận không trực tiếp xung phong nơi tuyến đầu, nhưng từng bước chân của anh đã góp phần giữ cho con đường chiến lược không bao giờ bị ngắt quãng. Giữa những năm tháng hoa lửa, anh là người đi qua mưa bom—lặng lẽ, bền bỉ, giữ cho dòng chảy của chiến tranh không ngừng lại, để phía sau là niềm tin về một ngày hòa bình.



