Người Đi Qua Mùa Lửa – Chuyện của ông Nguyễn Đức Tư
Ông Nguyễn Đức Tư sinh năm 1951, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chia cắt. Tuổi thơ của ông không có nhiều ký ức về những buổi chiều thả diều hay tiếng trống trường rộn rã, mà là tiếng máy bay gầm rú và những lần cả làng chạy xuống hầm trú ẩn.
Năm mười tám tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời nhà, mẹ ông chỉ kịp dúi vào tay con trai một nắm cơm nắm và dặn:
“Đi thì phải trở về, nghe con.”
Ông không trả lời, chỉ gật đầu. Bởi ông biết, trong chiến tranh, lời hứa trở về đôi khi là điều xa xỉ.
Những năm tháng ở chiến trường miền Nam, ông là lính bộ binh. Ông cùng đồng đội băng rừng, vượt suối, hành quân trong những cơn mưa rừng dai dẳng. Có những đêm, cả đơn vị phải nằm im giữa bùn đất, không dám cử động, chỉ nghe tiếng côn trùng và tiếng tim mình đập.
Ông từng chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, có người còn chưa kịp gọi hết tên mẹ. Mỗi lần như vậy, ông lại siết chặt khẩu súng hơn, không phải vì căm thù, mà vì ông hiểu rằng mình phải sống – sống để kể lại, sống thay cho những người đã nằm lại.
Một lần trong trận đánh ác liệt, đơn vị ông bị bao vây. Đạn dược cạn dần, tình thế gần như tuyệt vọng. Ông cùng một vài người nữa được giao nhiệm vụ mở đường máu. Trong làn khói súng dày đặc, ông lao lên, không nghĩ gì ngoài việc phải phá vòng vây.
Khi trận đánh kết thúc, ông bị thương, nhưng vẫn sống. Nhiều người khác thì không.
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về. Ngôi nhà cũ vẫn còn, nhưng mẹ ông đã già đi rất nhiều. Bà nhìn ông thật lâu, như để chắc chắn rằng đây không phải là giấc mơ.
Ông không kể nhiều về chiến tranh. Ông chọn cách sống lặng lẽ, làm ruộng, nuôi con. Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng ấy, ánh mắt ông lại trầm xuống.
Ông nói:
“Chiến tranh không chỉ là bom đạn. Nó là ký ức theo mình suốt đời. Nhưng nếu phải chọn lại, tôi vẫn sẽ đi.”
Và trong những buổi chiều yên ả, khi khói bếp bay lên từ mái nhà nhỏ, ông Nguyễn Đức Tư – người lính năm nào – vẫn ngồi lặng, như đang nhìn về một mùa lửa đã xa nhưng chưa bao giờ tắt trong tim.



