Bài viết

NGƯỜI ĐI TÌM HÌNH CỦA NƯỚC Nguyễn Tất Thành – Hành trình ra đi tìm đường cứu nước (1911–1917)

Ngày 5/6/1911, người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời Bến Nhà Rồng, bắt đầu hành trình ra đi tìm đường cứu nước với lòng yêu nước và khát vọng độc lập. Trong những năm 1911–1917, Người bôn ba qua nhiều quốc gia, làm nhiều nghề và tận mắt chứng kiến cuộc sống của những người lao động. Những trải nghiệm gian khổ giúp Người hiểu sâu sắc hơn về nỗi khổ của nhân dân và những vấn đề của các dân tộc bị áp bức. Dù xa Tổ quốc, Người luôn đau đáu câu hỏi: Làm thế nào để đồng bào Việt Nam được tự do, đất nước được độc lập? Mỗi vùng đất đi qua, mỗi công việc và thử thách đều giúp Người tích lũy thêm kiến thức, bản lĩnh và quyết tâm tìm con đường cứu nước. Cuộc ra đi năm 1911 là bước khởi đầu của hành trình lớn, từ Nguyễn Tất Thành đến Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh, người đã dành trọn đời mình cho Tổ quốc và nhân dân.

Thái Nguyên12/08/2026Xã Lượng Minh (Đoàn xã Lượng Minh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
NGƯỜI ĐI TÌM HÌNH CỦA NƯỚC Nguyễn Tất Thành – Hành trình ra đi tìm đường cứu nước (1911–1917)

NGƯỜI ĐI TÌM HÌNH CỦA NƯỚC

Nguyễn Tất Thành – Hành trình ra đi tìm đường cứu nước (1911–1917)

 

Có những cuộc chia tay diễn ra trong nước mắt.

Có những cuộc ra đi để trở về.

Nhưng cũng có một cuộc ra đi đã làm thay đổi vận mệnh của cả một dân tộc.

Đó là cuộc ra đi của người thanh niên Nguyễn Tất Thành.

Năm 1911, đất nước Việt Nam chìm trong bóng tối của chế độ thực dân. Nhân dân sống trong cảnh lầm than, mất nước. Biết bao phong trào yêu nước đã diễn ra, biết bao người đã đứng lên đấu tranh, nhưng con đường giành lại độc lập vẫn chưa tìm được một lối đi đúng đắn.

Nguyễn Tất Thành khi ấy còn rất trẻ.

Nhưng trong trái tim người thanh niên ấy đã cháy bỏng một khát vọng lớn lao:

Làm thế nào để dân tộc Việt Nam được độc lập? Làm thế nào để đồng bào mình không còn phải sống trong cảnh mất nước, đói nghèo và áp bức?

Người không muốn chỉ nghe người khác kể về thế giới.

Người muốn tự mình đi.

Tự mình nhìn thấy.

Tự mình tìm hiểu.

Và tự mình tìm ra con đường cứu nước cho dân tộc.

Ngày 5 tháng 6 năm 1911, tại Bến Nhà Rồng, Sài Gòn, người thanh niên Nguyễn Tất Thành lên con tàu Amiral La Touche Tréville, bắt đầu hành trình ra đi tìm đường cứu nước.

Ngày hôm ấy, có lẽ không ai có thể hình dung rằng người thanh niên với hai bàn tay trắng ấy sẽ trở thành một trong những nhân vật làm thay đổi lịch sử Việt Nam.

Con tàu từ từ rời bến.

Bờ sông Sài Gòn lùi dần phía sau.

Trước mắt Nguyễn Tất Thành là biển cả mênh mông.

Sau lưng Người là quê hương.

Là gia đình.

Là đồng bào đang sống trong cảnh mất nước.

Là một dân tộc đang chờ đợi một con đường mới.

Người ra đi không phải vì bản thân mình.

Người ra đi vì hai tiếng Tổ quốc.

Và từ giây phút ấy, một hành trình đặc biệt bắt đầu.

 

NHỮNG NĂM THÁNG BÔN BA

Trên những con tàu vượt đại dương, Nguyễn Tất Thành không chỉ là một người phụ bếp hay một người lao động bình thường.

Người mang theo một câu hỏi lớn:

“Con đường nào có thể đưa dân tộc Việt Nam đến độc lập, tự do?”

Trong những năm tháng bôn ba, Người đã đặt chân đến nhiều vùng đất khác nhau, quan sát cuộc sống của những người lao động và tận mắt chứng kiến xã hội ở nhiều quốc gia.

Người làm nhiều công việc để kiếm sống.

Có lúc làm phụ bếp.

Có lúc làm công nhân.

Có lúc làm những công việc nặng nhọc giữa cuộc sống xa lạ.

Những bàn tay vốn quen với sách vở, với những suy nghĩ lớn lao, giờ đây phải lao động để kiếm từng đồng tiền.

Nhưng chính những tháng ngày lao động gian khổ ấy lại giúp Nguyễn Tất Thành hiểu hơn về cuộc sống của những người cùng khổ.

Người nhìn thấy ở những nơi mình đi qua không chỉ có những thành phố giàu có, những con đường rộng lớn, những tòa nhà nguy nga.

Người còn nhìn thấy những người công nhân làm việc vất vả.

Những người lao động nghèo khổ.

Những con người bị áp bức và bóc lột.

Người nhận ra rằng ở đâu cũng có những người lao động khổ cực.

Mà dù họ mang màu da nào, nói thứ tiếng nào, họ vẫn có một điểm chung:

Họ đều mong muốn được sống, được lao động và được hưởng một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Những điều mắt thấy tai nghe ấy đã trở thành những bài học quý giá trên hành trình tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành.

 

ĐI QUA NHỮNG CHÂU LỤC – ĐI QUA NHỮNG THỬ THÁCH

 

Những năm tháng xa Tổ quốc không hề dễ dàng.

Có những ngày Người phải đối mặt với thiếu thốn.

Có những lúc công việc nặng nhọc, cuộc sống khó khăn.

Có những nơi hoàn toàn xa lạ về ngôn ngữ, văn hóa và phong tục.

Nhưng chưa bao giờ Người từ bỏ mục đích của mình.

Mỗi vùng đất đi qua là một lần Người quan sát.

Mỗi người gặp gỡ là một lần Người học hỏi.

Mỗi công việc đã làm là một trải nghiệm.

Mỗi khó khăn phải vượt qua lại tôi luyện thêm ý chí.

Nguyễn Tất Thành hiểu rằng muốn cứu nước, trước hết phải hiểu thế giới.

Muốn tìm con đường cho dân tộc mình, phải biết những con đường mà các dân tộc khác đã đi.

Vì thế, Người không ngừng học tập.

Người học từ sách vở.

Học từ cuộc sống.

Học từ những người lao động.

Và quan trọng hơn cả, Người học từ chính những trải nghiệm của mình.

 

CÂU HỎI KHÔNG NGỪNG THÔI THÚC

 

Có những đêm trên những chuyến tàu xa quê, giữa biển cả mênh mông, người thanh niên Việt Nam ấy có lẽ đã nghĩ rất nhiều về quê hương.

Quê hương ở phía bên kia đại dương.

Nơi có những người mẹ chờ con.

Những người cha chịu cảnh áp bức.

Những người nông dân quanh năm lam lũ.

Những người thanh niên đang khao khát được sống trong một đất nước độc lập.

Và câu hỏi ấy vẫn luôn ở trong tâm trí Người:

“Làm thế nào để đồng bào tôi được tự do?”

Câu hỏi ấy đã trở thành động lực để Nguyễn Tất Thành tiếp tục bước đi.

Không dừng lại.

Không khuất phục.

Không chấp nhận trở về khi chưa tìm được câu trả lời.

 

BÀI HỌC TỪ NHỮNG NĂM THÁNG RA ĐI

 

Đến năm 1917, sau nhiều năm bôn ba, Nguyễn Tất Thành đã tích lũy được một vốn hiểu biết sâu rộng về thế giới và cuộc sống của những người lao động.

Những năm tháng ấy tuy gian khổ nhưng vô cùng quý giá.

Người đã tận mắt chứng kiến những mâu thuẫn của xã hội, hiểu hơn về sức mạnh của nhân dân lao động và tiếp tục suy nghĩ về con đường giải phóng dân tộc.

Hành trình ấy chưa phải là điểm kết thúc.

Nó chỉ là bước khởi đầu của một hành trình lớn hơn.

Từ một người thanh niên rời Bến Nhà Rồng năm 1911, Nguyễn Tất Thành từng bước trưởng thành trong nhận thức, trong lý tưởng và trong hành động.

Người đi tìm một con đường cho dân tộc.

Và rồi lịch sử đã chứng minh:

Người đã tìm thấy con đường ấy.

LỜI KẾT – MỘT CUỘC RA ĐI, MỘT DÂN TỘC ĐƯỢC THỨC TỈNH

 

Hơn một thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày con tàu rời Bến Nhà Rồng.

Biển vẫn xanh.

Những con tàu vẫn ngày ngày vượt đại dương.

Nhưng cuộc ra đi của người thanh niên Nguyễn Tất Thành năm ấy thì mãi mãi không thể nào quên.

Bởi Người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Không tiền bạc.

Không quyền lực.

Không biết trước tương lai sẽ như thế nào.

Người chỉ có một hành trang lớn nhất:

Lòng yêu nước và khát vọng giành độc lập cho dân tộc.

Có thể nói, hành trình 1911–1917 là những năm tháng “thử lửa” đầu tiên của một người thanh niên mang trong mình một lý tưởng lớn.

Người đã đi qua biển cả để hiểu thế giới.

Đi qua những công việc nhọc nhằn để hiểu người lao động.

Đi qua những tháng năm xa quê để hiểu giá trị của quê hương.

Và đi qua muôn vàn thử thách để tìm ra con đường cho dân tộc.

Ngày hôm nay, chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập và xây dựng tương lai trên một đất nước độc lập.

Mỗi khi nhìn lại cuộc ra đi năm ấy, chúng ta càng hiểu rằng:

Lịch sử không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng những điều lớn lao.

Đôi khi lịch sử bắt đầu từ bước chân của một người thanh niên.

Một bước chân rời bến cảng.

Một ánh mắt hướng về phía đại dương.

Một trái tim hướng về Tổ quốc.

Và một lời nguyện thầm:

“Phải tìm cho được con đường để cứu nước, cứu dân.”

Từ chuyến tàu năm ấy, một hành trình lớn đã bắt đầu.

Hành trình của Nguyễn Tất Thành – Nguyễn Ái Quốc – Hồ Chí Minh.

Hành trình của một con người đã dành trọn cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc.

Và ngọn lửa yêu nước mà Người mang theo trong ngày ra đi năm 1911…

đã trở thành ngọn lửa soi đường cho cả một dân tộc đi tới mùa xuân độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn