NGƯỜI ĐI XE ĐẠP VỀ QUÊ
Ông Phú có một chiếc xe đạp cũ.
Chiếc xe đã theo ông nhiều năm.
Ngày trước, ông dùng xe để đi làm, đi thăm bạn bè và về quê.
Có những lần đường rất xa.
Ông vẫn đạp.
Sau này, con cháu mua cho ông xe máy.
Ông vẫn giữ xe đạp.
Mỗi sáng, ông lấy khăn lau.
Ông nói xe này từng đưa ông qua những năm tháng khó khăn.
Một lần, ông quyết định đạp xe về quê cũ.
Con cháu phản đối vì đường xa.
Ông nói chỉ đi một đoạn.
Cuối cùng, người cháu đi cùng bằng xe máy.
Ông đạp chậm.
Qua từng con đường, ông kể những nơi ngày trước mình từng đi qua.
Có đoạn đường đất nay thành đường nhựa.
Có cánh đồng trước kia bỏ hoang nay xanh ngắt.
Ông dừng ở một cây cầu.
Ông bảo ngày trước chỗ này không có cầu.
Người dân phải đi vòng rất xa.
Ông nhìn cây cầu rồi cười.
Ông nói đất nước thay đổi thật nhiều.
Khi đến quê, ông dựng xe dưới một gốc cây.
Ông không tìm lại căn nhà cũ.
Chỉ đứng nhìn cánh đồng.
Ông nói mình không cần tìm nữa.
Chỉ cần biết quê hương vẫn còn.
Chiếc xe đạp được đưa về nhà.
Nó nằm trong kho.
Không còn được sử dụng thường xuyên.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy, ông lại nhớ chuyến đi.
Một chuyến đi không chỉ về một địa điểm.
Mà là hành trình trở về với những năm tháng đã qua.



