Người đồng đội - CĐ Phú Quý
Trong ký ức của bác Vương Thị Hân, những năm tháng chiến tranh không chỉ in dấu bằng bom đạn mà còn khắc sâu hình bóng của những người đồng đội thân thiết. Đó là những con người đã cùng bác đi qua gian khổ, chia sẻ với nhau từng chút sống còn giữa thời “hoa lửa”.
Bác kể, có một người bạn chiến đấu luôn kề vai sát cánh bên mình. Họ cùng hành quân, cùng chịu đói rét, và luôn động viên nhau vượt qua những lúc tưởng chừng không thể gượng dậy. Giữa chiến trường khốc liệt, tình đồng đội trở thành điểm tựa vững chắc giúp họ đứng vững.
Một lần, khi đơn vị di chuyển qua vùng bị đánh phá, bác Hân kiệt sức, bước chân chùn lại. Người đồng đội ấy không bỏ đi mà quay lại, lặng lẽ đỡ lấy bác, dìu đi từng bước. Trong hoàn cảnh hiểm nguy, hành động ấy như tiếp thêm sức mạnh, giúp bác vượt qua ranh giới của mệt mỏi và sợ hãi.
Nhưng chiến tranh khắc nghiệt không cho phép giữ mãi những điều quý giá. Trong một trận đánh sau đó, người đồng đội ấy đã hi sinh. Sự mất mát đến đột ngột khiến bác Hân không khỏi bàng hoàng, để lại trong lòng một khoảng trống khó nguôi ngoai.
Đến tận bây giờ, mỗi khi nhắc lại, giọng bác vẫn chùng xuống. Với bác, đồng đội không chỉ là người cùng chiến đấu, mà còn là người đã trao cho nhau cả niềm tin và sự sống. Câu chuyện ấy, vì thế, không chỉ là ký ức riêng, mà còn là biểu tượng đẹp đẽ của tình người giữa chiến tranh



